Lý Tưởng: "Hẹn gặp lại ở giảng đường" (1)
Lý Tưởng: "Hẹn gặp lại ở giảng đường"
Vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, có một lớp thanh viên đặc biệt: Những sinh viên xếp bút nghiên ra trận.
Anh là sinh viên năm thứ hai khoa Toán, chị là cô sinh viên Văn khoa dịu dàng. Ngày anh nhận lệnh nhập ngũ, họ chia tay nhau bên gốc đa sân trường. Anh không nói về cái chết, anh nói về "Ngày mai".
Câu chuyện: Trong túi áo trấn thủ của anh luôn có một cuốn sổ tay nhỏ chép đầy những công thức toán học và những bài thơ gửi chị. Giữa những trận đánh ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị, khi tiếng pháo vừa dứt, anh lại lôi cuốn sổ ra, không phải để tính toán đạn dược, mà để ôn lại bài học cũ. Anh bảo đồng đội: "Mình phải học, để khi hòa bình về, mình không bị tụt hậu với giảng đường."
Sự thực khốc liệt: Anh ngã xuống bên dòng sông Thạch Hãn khi tay vẫn còn nắm chặt mẩu bút chì. Lý tưởng của anh không chỉ là cầm súng, mà là bảo vệ cái quyền được làm một trí thức trong một đất nước tự do.


