Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÝ VĂN LÂM – NGƯỜI DU KÍCH TẬP BẮN BẰNG CÁNH TAY KHÔNG CÒN BÀN TAY

Anh hùng LLVTND Lý Văn Lâm (tức Lý Ngọc Báu, sinh năm 1938), quê tại phường 4, thị xã Cà Mau, tỉnh Minh Hải, tham gia du kích từ năm 1959. Trong 8 năm chiến đấu, ông tham gia 56 trận, diệt và làm bị thương 101 đối phương, bắt sống 4 người, lập nhiều chiến công bằng những cách đánh mưu trí, táo bạo. Đặc biệt, sau khi bị thương nặng năm 1961, mờ cả hai mắt, mất bàn tay phải và một ngón tay trái, ông vẫn kiên quyết trở lại chiến đấu, tập kéo cò súng bằng phần tay phải còn lại và tiếp tục tham gia 21 trận, trực tiếp diệt 55 đối phương. Ngày 17/9/1967, Lý Văn Lâm được tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Cần Thơ22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 11 năm 1961.

Sau một trận chiến đấu, người du kích trẻ Lý Văn Lâm trở về với những thương tích tưởng như sẽ khiến ông vĩnh viễn phải rời xa chiến trường.

Hai mắt bị thương, thị lực mờ đi.

Bàn tay phải bị mất.

Bàn tay trái cũng mất ngón giữa, việc cử động trở nên rất khó khăn.

Với một người lính, những thương tích ấy tưởng chừng đã khép lại con đường cầm súng.

Nhưng với Lý Văn Lâm, đó lại là khởi đầu của một cuộc chiến khác:

Cuộc chiến để được tiếp tục chiến đấu.

Người thanh niên lớn lên giữa vùng địch kiểm soát

Lý Văn Lâm, còn có tên Lý Ngọc Báu, sinh năm 1938, quê tại phường 4, thị xã Cà Mau, tỉnh Minh Hải.

Ông sinh ra trong một gia đình nghèo và lớn lên tại vùng địch kiểm soát. Cha là người từng tham gia kháng chiến, vì vậy từ sớm Lý Văn Lâm đã chịu ảnh hưởng của tinh thần yêu nước và hướng theo cách mạng.

Ngay khi chưa chính thức trở thành du kích, chàng thanh niên ấy đã nhận những nhiệm vụ bí mật.

Khi thì rải truyền đơn.

Khi tham gia phá cầu trên những tuyến đường đối phương thường tuần tra.

Khi lại âm thầm theo dõi tình hình rồi tìm cách báo tin cho cán bộ.

Đến năm 1959, Lý Văn Lâm tham gia du kích và bắt đầu hoạt động thoát ly.

Từ đây, cuộc đời ông gắn chặt với những trận đánh ở vùng đất Cà Mau.

35 trận chiến trong những năm đầu

Lý Văn Lâm nổi bật bởi sự gan dạ và những cách đánh bất ngờ.

Có lần, một mình ông gỡ dây thép gai và lựu đạn gài, bí mật đột nhập vào đồn đối phương rồi luồn sâu vào bên trong, dùng xăng đốt cơ quan hội đồng xã.

Những lần khác, ông dẫn du kích đánh cả trên bộ lẫn trên sông hoặc bí mật thâm nhập vào những khu vực đối phương kiểm soát.

Chỉ từ năm 1959 đến cuối năm 1961, Lý Văn Lâm đã tham gia 35 trận, diệt 29, làm bị thương 17 và bắt sống 4 đối phương, đồng thời thu được vũ khí và tài liệu.

Ông đang ở giai đoạn sung sức nhất của một người chiến sĩ.

Rồi biến cố xảy đến.

Trận đánh khiến ông mất bàn tay

Tháng 11/1961, trong một trận chiến đấu, Lý Văn Lâm bị thương rất nặng.

Hai mắt bị ảnh hưởng khiến thị lực mờ đi.

Bàn tay phải không còn.

Bàn tay trái cũng mất ngón giữa và rất khó cử động.

Sau thời gian điều trị, ông trở về địa phương.

Nhưng thay vì xin nghỉ, Lý Văn Lâm một mực đề nghị được tiếp tục chiến đấu.

Ông được giao làm ấp đội trưởng ấp Giồng Kè.

Không thể sử dụng súng theo cách thông thường, Lý Văn Lâm phải tìm một cách khác.

Và ông bắt đầu tập lại từ đầu.

Tập kéo cò bằng phần tay còn lại

Lý Văn Lâm kiên trì tập kéo cò súng bằng phần tay phải còn lại.

Đó không phải là việc có thể làm được trong một vài lần thử.

Mỗi phát súng tạo ra lực giật.

Lực giật ấy tác động trực tiếp vào vết thương cũ.

Có lần vết thương bật máu trở lại.

Đau đớn.

Ông vẫn tiếp tục.

Từng lần một.

Cho đến khi có thể sử dụng súng thành thạo.

Với đồng đội, hình ảnh người ấp đội trưởng mang thương tật nặng nhưng vẫn kiên trì tập bắn trở thành một minh chứng đặc biệt cho ý chí của người chiến sĩ.

Nhưng Lý Văn Lâm không tập luyện chỉ để chứng minh mình còn có thể cầm súng.

Ông muốn trở lại trận địa.

Và ông đã trở lại.

Thêm 21 trận sau khi bị thương

Từ sau lần bị thương nặng đến tháng 3/1967, Lý Văn Lâm tiếp tục tham gia 21 trận.

Theo tư liệu, trong giai đoạn này, ông trực tiếp diệt 55 đối phương.

Một người từng tưởng như không còn khả năng tiếp tục chiến đấu đã trở thành người thường xuyên dẫn du kích đi phục kích, tập kích và thực hiện công tác vũ trang tuyên truyền.

Nhưng đóng góp của Lý Văn Lâm không chỉ nằm ở những trận đánh.

Ông còn hướng dẫn những chiến sĩ trẻ sử dụng vũ khí thô sơ, truyền lại kinh nghiệm chiến đấu và xây dựng lực lượng ở địa phương.

Không chỉ cầm súng

Lý Văn Lâm hiểu rằng cuộc đấu tranh ở cơ sở không chỉ diễn ra bằng quân sự.

Từ năm 1960 đến 1966, ông trực tiếp xây dựng lực lượng nòng cốt và lãnh đạo 180 cuộc đấu tranh chính trị tại các xã, ấp, tập trung vào việc chống bắt người và yêu cầu bồi thường tài sản cho nhân dân.

Ông đồng thời tham gia công tác binh vận, vận động 60 binh lính đối phương, trong đó có một số người trở thành cơ sở hỗ trợ cách mạng.

Ở những ấp tiếp giáp vùng đối phương kiểm soát, Lý Văn Lâm còn tham gia xây dựng cơ sở, tuyên truyền và giáo dục thanh niên, giới thiệu lực lượng bổ sung cho du kích, bộ đội cũng như các tổ chức cách mạng.

Từ một người trực tiếp chiến đấu, ông dần trở thành người tổ chức phong trào ở cơ sở.

56 trận của người chiến sĩ không chịu rời trận tuyến

Trong tám năm từ 1959 đến 1967, theo tư liệu thành tích, Lý Văn Lâm đã tham gia tổng cộng 56 trận, diệt và làm bị thương 101 đối phương, bắt sống 4 người và thu nhiều vũ khí.

Những con số ấy đáng chú ý.

Nhưng điều khiến câu chuyện về ông trở nên đặc biệt lại nằm ở một chi tiết rất giản dị:

Sau khi mất bàn tay phải, ông đã tập lại cách bóp cò.

Đằng sau hành động ấy là quyết tâm tiếp tục đứng trong hàng ngũ chiến đấu dù cơ thể đã mang thương tật nặng.

Ngày 17 tháng 9 năm 1967, Lý Văn Lâm được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Từ người thanh niên âm thầm rải truyền đơn giữa vùng địch kiểm soát đến xã đội trưởng, từ một chiến sĩ lành lặn đến người lính phải học lại cách sử dụng vũ khí sau thương tích, cuộc đời chiến đấu của Lý Văn Lâm gắn với một lựa chọn nhất quán:

Dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, ông vẫn bám đất, bám dân và không rời nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn