LÝ VĂN MƯU – NGƯỜI CHIẾN SĨ 16 TUỔI ÔM BỘC PHÁ XÔNG VÀO LỖ CHÂU MAI
Liệt sĩ Lý Văn Mưu (1934–1950), dân tộc Tày, quê Cao Bằng, tham gia công tác từ năm 13 tuổi và nhập ngũ khi mới 16 tuổi. Trong chiến đấu tại Đông Khê năm 1950, dù bị thương, anh vẫn tham gia cứu 20 thương binh, tử sĩ, sau đó tiếp tục dẫn đầu tiểu đội xung kích tiến công. Khi một hỏa điểm của đối phương chặn đường đơn vị, Lý Văn Mưu xung phong ôm bộc phá lao lên, đưa khối thuốc nổ vào lỗ châu mai và anh dũng hy sinh. Anh mới 16 tuổi. Ngày 7-5-1956, Lý Văn Mưu được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm 1950, trên chiến trường Đông Khê, giữa tiếng súng và những đợt tiến công quyết liệt, có một chiến sĩ chỉ mới 16 tuổi.
Anh đã bị thương.
Trước đó, anh còn tham gia đưa 20 thương binh, tử sĩ ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Thế nhưng khi đơn vị bước vào đợt tiến công mới và một hỏa điểm của đối phương vẫn liên tục ngăn bước quân ta, người chiến sĩ thiếu niên ấy lại nhận lấy khối bộc phá.
Anh lao lên phía trước.
Đó là Lý Văn Mưu, người con dân tộc Tày của quê hương Cao Bằng.
13 tuổi đã tham gia công tác cách mạng
Lý Văn Mưu sinh năm 1934, dân tộc Tày, quê xã Độc Lập, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng.
Tuổi thơ của Mưu diễn ra giữa những năm tháng đất nước còn chiến tranh.
Khi nhiều đứa trẻ cùng tuổi vẫn còn được gia đình chăm sóc, 13 tuổi, Lý Văn Mưu đã tham gia công tác tại địa phương.
Ba năm sau, khi mới 16 tuổi, anh chính thức nhập ngũ.
Lý Văn Mưu trở thành chiến sĩ thuộc Đại đội 675, Tiểu đoàn 252, Trung đoàn 174.
Người chiến sĩ ấy còn rất trẻ.
Nhưng chiến trường không đo lòng dũng cảm bằng tuổi tác.
Năm 1950, Lý Văn Mưu cùng đơn vị bước vào những trận đánh tại Đông Khê, một cứ điểm quan trọng trên tuyến biên giới.
Và cũng tại đây, cuộc đời ngắn ngủi của người thiếu niên Cao Bằng đã để lại một câu chuyện đặc biệt.
Bị thương vẫn quay lại cứu đồng đội
Trong trận chiến đấu tại Đông Khê, Lý Văn Mưu bị thương.
Đơn vị nhận lệnh rút lui.
Đối với một chiến sĩ đã mang thương tích, rời khỏi khu vực chiến đấu để được cứu chữa là điều hoàn toàn cần thiết.
Nhưng trên trận địa vẫn còn những đồng đội bị thương và những người đã hy sinh.
Lý Văn Mưu không bỏ họ lại.
Mặc cho vết thương trên người, anh tiếp tục quay lại khu vực nguy hiểm, tìm cách đưa từng đồng đội ra ngoài.
Theo tư liệu được cung cấp, Lý Văn Mưu đã tham gia cứu được 20 thương binh, tử sĩ.
Một thiếu niên 16 tuổi, bản thân đang bị thương, vẫn cố gắng đưa đồng đội trở về.
Nhưng câu chuyện của anh chưa dừng lại ở đó.
Chỉ sau một ngày chuẩn bị, đơn vị tiếp tục tiến công.
Và Lý Văn Mưu lại có mặt trong đội hình chiến đấu.
Dẫn đầu tiểu đội xung kích
Trong đợt tiến công mới, Lý Văn Mưu được giao nhiệm vụ dẫn đầu một tiểu đội xung kích.
Phía trước là hệ thống phòng thủ của quân Pháp.
Những ụ súng liên tục nhả đạn.
Mưu cùng đồng đội từng bước tiến lên, liên tiếp đánh phá các vị trí phòng ngự.
Nhiều ụ súng bị tiêu diệt.
Nhưng trận đánh càng kéo dài, sự chống trả càng quyết liệt.
Cuối cùng, đối phương chỉ còn lại một hầm ngầm và một ụ súng vẫn tiếp tục khống chế hướng tiến công.
Quân ta chịu nhiều thương vong.
Nếu hỏa điểm ấy không bị tiêu diệt, những người phía sau rất khó tiếp tục tiến lên.
Cần một người mang bộc phá tiếp cận mục tiêu.
Giữa thời khắc ấy, Lý Văn Mưu xung phong nhận nhiệm vụ.
Anh mới 16 tuổi.
Trên cơ thể vẫn còn vết thương.
Nhưng trước mặt anh là con đường tiến công của đồng đội đang bị chặn lại.
Khối bộc phá cuối cùng
Lý Văn Mưu ôm lấy khối bộc phá.
Rồi lao về phía hỏa điểm.
Đạn đối phương tiếp tục bắn ra.
Anh lại trúng đạn.
Nhưng Mưu vẫn cố đưa khối thuốc nổ tiến gần hơn đến mục tiêu.
Khoảng cách ngày càng ngắn.
Cuối cùng, người chiến sĩ thiếu niên dùng chính cơ thể đang mang thương tích của mình đưa khối bộc phá vào lỗ châu mai.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Khối bộc phá của Lý Văn Mưu phát nổ, kéo theo những khối bộc phá khác còn nằm trên khu vực trận địa.
Hỏa điểm bị phá.
Con đường tiến công được mở.
Nhưng Lý Văn Mưu đã không còn trở lại với đồng đội.
Anh hy sinh khi mới 16 tuổi.
Một cuộc đời chỉ có 16 mùa xuân
Cứ điểm Đông Khê cuối cùng bị tiêu diệt, góp phần quan trọng vào thắng lợi của Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Trong chiến thắng ấy có sự hy sinh của một người lính mà nếu ở thời bình, tuổi của anh vẫn còn là tuổi đến trường.
Lý Văn Mưu chỉ sống 16 năm.
Nhưng trong quãng đời ngắn ngủi ấy, từ một thiếu niên 13 tuổi tham gia công tác địa phương, anh trở thành người chiến sĩ, người đồng đội sẵn sàng quay lại trận địa cứu thương binh và cuối cùng là người lính xung kích ôm bộc phá lao vào hỏa điểm.
Ngày 7-5-1956, liệt sĩ Lý Văn Mưu được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Lịch sử chiến tranh có những con số rất lớn: những chiến dịch, những trung đoàn, những trận đánh và những chiến thắng.
Nhưng đôi khi, để hiểu cái giá của hòa bình, chỉ cần nhớ đến một con số rất nhỏ:
16.
Đó là tuổi của Lý Văn Mưu khi anh nằm lại ở Đông Khê.
Một người chiến sĩ chỉ có 16 mùa xuân, nhưng đã dành mùa xuân cuối cùng của cuộc đời mình để mở đường cho đồng đội tiến lên.


