Bài viết

Má Ba

Ninh Bình05/05/2026Vũ Thị Toan (Đoàn xã Minh Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi làng nhỏ nằm ven sông ngày ấy luôn chìm trong nỗi lo âu của thời chiến. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng giữa những ngày tháng gian khó ấy, người ta vẫn nhắc đến má Ba – một bà mẹ Việt Nam anh hùng với ánh mắt hiền từ mà kiên cường đến lạ.

Má Ba có ba người con trai. Cả ba đều theo cách mạng từ khi còn rất trẻ. Ngày tiễn con đi, má không khóc. Má chỉ dặn: “Đất nước mình còn đau, tụi con phải đi chữa lành cho nó.” Lời nói nhẹ như gió, nhưng ai nghe cũng thấy nặng trĩu.

Những năm tháng sau đó, căn nhà nhỏ của má Ba trở thành nơi nuôi giấu cán bộ. Ban ngày, má là một người nông dân bình thường, lom khom ngoài ruộng. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, má lặng lẽ nấu cơm, giấu từng bọc gạo, từng chai nước gửi cho các chiến sĩ. Có khi giặc đến lục soát, má vẫn bình tĩnh như không, giấu kín mọi bí mật trong lòng.

Tin dữ lần lượt đến. Người con cả hy sinh trong một trận đánh lớn. Má Ba nghe tin, chỉ lặng người đi một lúc rồi tiếp tục công việc như thường. Người ta thấy mắt má đỏ hoe, nhưng không một giọt nước mắt rơi. Má nói: “Nó đi vì nước, má phải tự hào.”

Rồi đến người con thứ hai… và sau đó là người con út. Ba lần nhận tin, ba lần trái tim người mẹ như bị xé ra từng mảnh. Nhưng má Ba vẫn đứng vững. Mỗi tối, má lại thắp một ngọn đèn trước hiên nhà. Người trong làng hỏi, má chỉ cười: “Má thắp để mấy đứa còn sống ngoài kia biết đường về.”

Ngọn đèn ấy không chỉ soi sáng con đường nhỏ trước nhà, mà còn thắp lên niềm tin cho cả làng. Những người lính đi qua, thấy ánh đèn, biết rằng ở đó có một người mẹ đang âm thầm chờ đợi và chở che.

Ngày đất nước hòa bình, ngôi làng không còn tiếng bom. Người ta dựng cho má Ba một tấm bằng ghi danh “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng với má, phần thưởng lớn nhất không phải là tấm bằng ấy, mà là ngày được nhìn thấy đất nước yên bình như lời má từng mong.

Chiều hôm đó, má vẫn ngồi trước hiên, bên ngọn đèn cũ. Ánh đèn không còn cần thiết nữa, nhưng má vẫn thắp. Có lẽ, trong lòng má, những người con vẫn chưa bao giờ rời đi. Họ vẫn ở đó, trong ánh sáng ấm áp, trong niềm tự hào lặng lẽ của một người mẹ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn