Má Huệ chính là một minh chứng sống động cho tình đất, tình người cao nguyên
Đà Lạt không chỉ níu chân du khách bởi sắc hoa rực rỡ hay vẻ đẹp êm đềm của sương giăng rợp bóng thông xanh, mà nơi đây còn khắc ghi những trang sử cách mạng kiên cường của bao thế hệ. Giữa nhịp sống bình yên của thành phố cao nguyên hôm nay, hình ảnh những nhân chứng lịch sử – đặc biệt là các "Ba Má phong trào" từng thầm lặng cưu mang chiến sĩ trong bão táp chiến tranh – chính là gạch nối thiêng liêng giữa quá khứ hào hùng và hiện tại tươi sáng. Trong số những tấm lòng kiên trung sinh ra và gắn bó trọn đời với mảnh đất này, bà Nguyễn Thị Huệ (thường gọi thân thương là Má Huệ, ngụ tại Phường 4, TP. Đà Lạt) chính là một minh chứng sống động cho tình đất, tình người cao nguyên. Sinh ra và lớn lên ngay giữa lòng thị xã Đà Lạt (nay là TP. Đà Lạt),
Má Huệ sớm chứng kiến cảnh quê hương bị kẻ thù kềm kẹp và chịu nhiều áp bức. Với tình yêu nước nồng nàn cùng lòng căm thù địch sâu sắc, người con gái Đà Lạt năm ấy đã lựa chọn trở thành "hậu phương vững chắc" ngay giữa lòng sào huyệt kẻ thù. Căn nhà nhỏ nằm ẩn mình trên con dốc ngoằn ngoèo của gia đình Má nhanh chóng trở thành cơ sở nuôi giấu cán bộ bí mật và là điểm hẹn an toàn cho lực lượng Biệt động thành, học sinh, sinh viên tham gia phong trào đấu tranh chính trị. Thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Đà Lạt là địa bàn bị kiểm soát, canh phòng cực kỳ gắt gao bởi mật vụ và đồn bốt địch. Giữa vòng kềm kẹp hiểm nguy ấy, Má Huệ đã khéo léo đóng vai người buôn bán nhỏ để tiếp tế lương thực, thực phẩm, thuốc men và chuyển giao tài liệu bí mật ra chiến khu. Biết bao lần bị địch gõ cửa khám xét đột xuất, Má vẫn giữ được sự bình tĩnh, mưu trí qua mắt kẻ thù, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho các chiến sĩ cách mạng đang lẩn trốn dưới hầm bí mật. Những bữa cơm nóng giữa đêm lạnh xứ sương mù do chính tay Má nấu đã trở thành điểm tựa tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho hàng trăm lượt cán bộ, chiến sĩ bám trụ chiến đấu.
Ký ức tự hào nhất trong cuộc đời của Má Huệ chính là những ngày Mùa xuân lịch sử năm 1975. Khi quân ta tiến công giải phóng Tây Nguyên, không khí quật khởi tràn ngập khắp các góc phố. Ngay trong ngày 3/4/1975, Má cùng bà con trong cơ sở cách mạng đã nhanh chóng tỏa ra các ngả đường, mang lương thực, nước uống đón tiếp bộ đội giải phóng và tham gia may cờ đỏ sao vàng. Khoảnh khắc lá cờ cách mạng tung bay trên đỉnh rạp Hòa Bình giữa niềm reo hò vỡ òa của hàng vạn nhân dân Đà Lạt đã trở thành ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm khảm của người "Má phong trào". Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, trở về với cuộc sống đời thường giữa thành phố hòa bình, Má Nguyễn Thị Huệ vẫn giữ vẹn nguyên lối sống giản dị, nhân hậu. Dù tuổi đã cao, Má vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là nhân chứng lịch sử thường xuyên chia sẻ những câu chuyện kháng chiến chân thực cho thế hệ trẻ, đoàn viên thanh niên thành phố hoa. Hình ảnh Má Huệ cùng bao nhân chứng lịch sử gốc Đà Lạt chính là mảnh ghép vô giá làm nên pho sử vàng của thành phố ngàn hoa. Tấm lòng bao la và sự hy sinh thầm lặng của người "Má phong trào" năm xưa là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do và quyết tâm học tập, rèn luyện để xây dựng quê hương Đà Lạt ngày càng giàu đẹp, văn minh.



