Má ơi! Còn gì ăn không má, con đói quá rồi. Má lấy một tô bắp đã nấu cho anh. Ăn song anh lại vội vã lên đường đánh Tây.
Má ơi! Còn gì ăn không má, con đói quá rồi. Má lấy một tô bắp đã nấu cho anh. Ăn song anh lại vội vã lên đường đánh Tây.
Sau khi phát xít Nhật về nước, ông Nguyễn Văn Đào (lúc này là Tiểu đội trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam*) đã kêu gọi mọi người cùng đứng lên cướp vũ khí của phát xít Nhật và chiến đấu chống lại thực dân Pháp, dành hòa bình cho nhân dân. Thế nhưng, khí thế chiến đấu đang cuộn chảy trong ông thì ngày 12 tháng 2 năm 1946, trong cuộc chiến đấu, ông bị thực dân Pháp bắn chết. Ông ngã xuống để lại cho má Mùi hai người con thơ dại và nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai.
Ngày chồng mất, người con đầu của má mới 4 tuổi, người con thứ hai mới 2 tuổi, má một thân một mình nuôi hai con với bao nhọc nhằn và vất vả. Rồi má tái giá với người chồng thứ hai. Hai người cùng về Vĩnh Cửu làm nương làm dẫy, trồng bắp, trồng mỳ để nuôi các con lớn khôn. Má Mùi và người chồng thứ hai có với nhau hai người con là Nguyễn Văn Giang và Nguyễn Thị Hoa sinh năm 1950. Má không quên dạy các con theo chí hướng của cha, theo cách mạng để bảo vệ quê hương.
Khi lớn khôn, người con trai cả của má Mùi là anh Nguyễn Văn Đến tham gia cách mạng. Anh chiến đấu kiên cường, bất khuất ở đơn vị 405. Theo trí nhớ của má thì anh Đến đánh Tây còn giỏi hơn cha của anh. Có những ngày anh đi đánh giặc từ sáng tới tối, đêm muộn về nhà, anh hỏi má: “ Má ơi! Còn gì ăn không má, con đói quá rồi. Má lấy một tô bắp đã nấu cho anh. Ăn song anh lại vội vã lên đường đánh Tây. Có lần anh đi cùng mấy chiến sĩ cộng sản về nhà. Má lật đật chuẩn bị cơm canh đạm bạc, bắp luộc, sắn luộc cho các chiến sĩ cùng ăn. Các chiến sĩ đi rồi má mới biết, đó là các chiến sĩ cấp cao, được anh Đến bảo vệ và dẫn đường qua địa bàn của mình....”.



