Má Sáu Ngẫu và chiếc đèn dầu soi sáng Sài Gòn
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1975, để đại quân ta tiến vào giải phóng Sài Gòn một cách nhanh chóng và an toàn, sự giúp sức của nhân dân vùng ven là vô cùng quan trọng. Tại vùng ranh giới Thuận An (Bình Dương), có một người mẹ bình dị được các chiến sĩ gọi bằng cái tên thân thương: Má Sáu Ngẫu.
Nhà má Sáu Ngẫu nằm ngay sát trục đường lộ, nơi quân đội Sài Gòn rút chạy và bố ráp rất nghiêm ngặt. Bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, đêm ngày 29/4/1975, má Sáu Ngẫu đã đặt một chiếc đèn dầu nhỏ ngay sát cửa sổ hướng ra đường. Chiếc đèn dầu ấy không đơn thuần là để thắp sáng, mà là "ám hiệu" đã được giao ước trước với quân giải phóng: Nếu đèn sáng tức là đường an toàn, không có ổ phục kích lớn của địch, bộ đội ta có thể thần tốc tiến quân.
Suốt đêm định mệnh ấy, má Sáu ngồi canh chiếc đèn, tim đập rộn ràng theo từng tiếng xích xe tăng gầm rú ngoài lộ. Nhờ ngọn đèn dầu dẫn đường của má, mũi tiến công của Quân đoàn 1 đã xuyên qua vùng ven bốt địch một cách chính xác, thần tốc tiến thẳng vào dinh lũy cuối cùng của chế độ Sài Gòn vào trưa ngày 30/4, giảm thiểu tối đa thương vong cho các chiến sĩ.



