Má Tám Hợi: Tượng đài lòng dân và căn hầm bí mật giữa lòng địch
Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, vùng đất Cai Lậy (Tiền Giang) được biết đến như một "địa chỉ đỏ" của lòng kiên trung. Giữa mưa bom bão đạn và sự kìm kẹp gắt gao của kẻ thù, có một người mẹ đã biến ngôi nhà của mình thành pháo đài, biến lòng mình thành lá chắn che chở cho biết bao cán bộ cách mạng. Mẹ là Mai Thị Út (1912 - 1994), người được nhân dân kính trọng gọi bằng cái tên thân thương: Má Tám Hợi – Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
"Căn hầm bí mật" giữa lòng đất Mỹ Hạnh Trung
Sinh ra và lớn lên tại xã Mỹ Hạnh Trung, một vùng quê giàu truyền thống cách mạng của huyện Cai Lậy (nay là thị xã Cai Lậy), cuộc đời má Mai Thị Út gắn liền với những thăng trầm của lịch sử quê hương. Giữa những năm tháng đen tối nhất của phong trào cách mạng miền Nam, khi kẻ thù thực hiện chính sách "tố cộng, diệt cộng" tàn khốc, Mỹ Hạnh Trung trở thành địa bàn đánh phá trọng điểm.
Thế nhưng, bất chấp hiểm nguy rình rập, ngôi nhà nhỏ của gia đình má Tám Hợi vẫn là nơi ra vào, hội họp của các chiến sĩ giao liên, các đồng chí cán bộ lãnh đạo khu, tỉnh và huyện. Ngay dưới nền nhà, sát vách buồng hay ngoài lùm tre, những căn hầm bí mật đã được má cùng gia đình âm thầm đào lên giữa đêm tối.
"Cán bộ là con của má. Còn má thì còn cách mạng, còn hầm thì còn cán bộ." – Lời thề sắt đá của má Tám Hợi giữa những ngày bám trụ quê hương.
Không chỉ nuôi giấu, má Tám Hợi còn là một "trạm tình báo" nhân dân cực kỳ mưu trí. Với bộ quần áo bà ba bạc màu, chiếc nón lá và rổ móp trên tay, má đóng vai người đi chợ, đi làm ruộng để dò la tin tức, theo dõi di biến động của đồn bốt địch, kịp thời báo tin cho cán bộ lánh nạn trước mỗi trận càn.
Kiên trung trước đòn roi và nỗi đau xé lòng
Một người phụ nữ tay không tấc sắt nhưng lại khiến kẻ thù phải khiếp sợ bởi ý chí gang thép. Má Tám Hợi từng nhiều lần bị địch bắt, tra tấn dã man bằng đủ mọi cực hình từ tra điện, đổ nước xà phòng đến đánh đập tàn nhẫn hòng buộc má khai ra vị trí của các hầm bí mật. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất của người mẹ ấy luôn là sự im lặng đầy thách thức hoặc những lời phủ nhận đanh thép. Không khuất phục được má, địch đành phải thả tự do.
Nhưng có lẽ, đòn tra tấn tàn nhẫn nhất của chiến tranh không phải là đòn roi của giặc, mà là nỗi đau mất mát người thân. Là người phụ nữ giàu lòng yêu nước, má đã động viên chồng và lần lượt 6 người con lên đường tham gia kháng chiến.
Chiến tranh khốc liệt đã cướp đi của má những gì ruột thịt nhất. Người chồng thân yêu và 3 người con của má đã anh dũng ngã xuống trên chiến trường. Mỗi một tấm giấy báo tử gửi về là một lần khúc ruột của mẹ đứt đoạn. Nhưng má không gục ngã. Má nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục bám trụ, tiếp tục đào hầm và tiếp tục đón những người con chiến sĩ khác về nuôi giấu. Đối với má, sự hy sinh của gia đình chính là động lực để má chiến đấu đến ngày toàn thắng.
Tấm gương sáng ngời cho hậu thế
Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, má Mai Thị Út đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Má Tám Hợi đã về với tổ tiên, về với người chồng và những người con anh hùng của mình vào năm 1994. Thế nhưng, câu chuyện về người mẹ Mỹ Hạnh Trung kiên cường, một đời bám trụ vun đắp cho mạch máu cách mạng vẫn luôn được người dân Cai Lậy truyền tai nhau nghe như một câu chuyện cổ tích có thật.
Hôm nay, đi trên những con đường trải nhựa thẳng tắp, băng qua những cánh đồng lúa chín vàng của thị xã Cai Lậy, thế hệ trẻ luôn tự hào và biết ơn những "người mẹ đào hầm" như má Tám Hợi. Má chính là biểu tượng cao đẹp nhất của người phụ nữ Nam Bộ: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang", là tượng đài vĩnh cửu trong lòng nhân dân Tiền Giang.


