Má Tám Hợi và chiếc xuồng hai đáy
chiếc xuồng hai đáy
Má Tám Hợi và chiếc xuồng hai đáy
Ở ấp Mỹ Đa, xã Mỹ Hạnh Trung, huyện Cai Lậy xưa, có một người mẹ mà cuộc đời gắn với những chuyến xuồng âm thầm giữa vùng sông nước thời chiến. Người dân gọi bà bằng cái tên thân mật: má Tám Hợi, tên thật là Mai Thị Út.
Sinh năm 1912, bà xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo. Trong kháng chiến chống Pháp, bà đã tham gia cách mạng. Sang những năm chống Mỹ, bà trở thành đảng viên, từng giữ cấp bậc Thượng úy Phòng Hậu cần Quân khu 8. Công việc của bà không chỉ là giao liên, mà còn vận chuyển vũ khí, thuốc men và nguyên vật liệu phục vụ cách mạng.
Cai Lậy ngày ấy sông rạch chằng chịt. Một chiếc xuồng chở hàng bình thường chẳng có gì đáng nghi. Má Út hiểu điều đó nên biến chính chiếc xuồng của mình thành phương tiện đặc biệt: phía trên vẫn chở hàng hóa như người dân buôn bán, nhưng bên dưới được cải tạo thành một ngăn bí mật để cất giấu vũ khí, thuốc men.
Hàng trăm chuyến đi qua lại giữa các vùng căn cứ được thực hiện trong âm thầm.
Có những chuyến xuồng đi lúc trời chưa sáng. Có chuyến về khi hai bên bờ đã tối mịt. Người phụ nữ ngồi chèo xuồng trông chẳng khác gì một người mẹ miền quê đi mua bán.
Nhưng dưới đáy xuồng là những thứ mà nếu bị phát hiện, bà có thể mất mạng.
Điều đáng khâm phục là má Út không hoạt động một mình. Tám người con của bà cũng tham gia giúp mẹ gom tiền, mua thuốc tây, gạo và các vật dụng cần thiết ở chợ Cai Lậy. Có lúc bà còn đưa người cháu nội Nguyễn Chí Phi theo để che mắt địch trong những chuyến công tác.
Năm 1965, quân địch tổ chức chặn bắt bà. Nhận được tin trước, má Út đã dìm xuồng rồi tìm cách thoát thân.
Người mẹ ấy đã đi qua chiến tranh bằng sự bình tĩnh và khôn khéo.
Sau này, bà được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng và Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chồng và hai con trai của bà đều là liệt sĩ.
Nhắc đến má Tám Hợi, người ta nhớ đến một người phụ nữ miền quê không cầm súng trên tay nhưng đã góp phần nuôi dưỡng cả một chiến trường bằng những chuyến xuồng lặng lẽ.
Chiếc xuồng năm xưa đã đi qua.
Nhưng câu chuyện của người mẹ ấy vẫn còn ở lại trên những dòng sông Cai Lậy.



