Má Tám Mười: Bóng dáng người Mẹ anh hùng và khúc tráng ca thầm lặng
Không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng tấm lòng kiên trung chở che cách mạng và nỗi đau mất đi những người thân yêu nhất của Má Tám Mười đã tạc nên bức tượng đài bất tử về người Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, bên cạnh những chiến công hiển hách ngoài mặt trận, còn có một khúc tráng ca vô cùng vĩ đại nhưng lại rất đỗi thầm lặng – đó là sự hy sinh của những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Bà Lê Thị Mười, người mẹ hiền từ mà các cán bộ, chiến sĩ vẫn thường gọi với cái tên thân thương là Má Tám Mười, chính là một biểu tượng ngời sáng như thế.
Sống giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, Má Tám Mười đã nén trọn nỗi đau riêng để hòa chung vào vận mệnh của đất nước. Má đã đứt từng khúc ruột khi lần lượt tiễn những người con yêu dấu, những khúc ruột của đời mình lên đường ra trận để rồi các anh vĩnh viễn không trở về. Mỗi tấm bằng tổ quốc ghi công là một lần trái tim người mẹ rỉ máu, nhưng vượt lên trên nỗi đau tột cùng ấy, Má vẫn kiên cường bám trụ lại quê hương.
Ngôi nhà của Má Tám Mười trở thành pháo đài bí mật của lòng yêu nước. Dưới sự kìm kẹp, càn quét gắt gao của kẻ thù, Má vẫn đào hầm nuôi giấu cán bộ, chắt chiu từng lon gạo, viên thuốc để tiếp tế cho du kích. Bằng tình yêu thương bao la, Má đã dang rộng vòng tay che chở cho biết bao chiến sĩ cách mạng, coi họ như chính những người con ruột thịt mà mình vừa đánh mất. Tiếng gọi "Má Tám" từ đó trở thành niềm tin, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho các chiến sĩ vững bước quân hành.
Danh hiệu cao quý "Mẹ Việt Nam Anh hùng" mà Đảng và Nhà nước trao tặng là sự tri ân sâu sắc trước những cống hiến bằng cả máu và nước mắt của Má Tám Mười. Cuộc đời và sự hy sinh vĩ đại của Má là bài học thiêng liêng nhất, nhắc nhở thế hệ thanh niên hôm nay về cái giá của hòa bình, để từ đó sống, cống hiến sao cho xứng đáng với những giọt nước mắt và máu xương của các Mẹ đã đổ xuống vì độc lập, tự do của non sông.

