MÁ TÁM TRẦU – THÀNH TRÌ GIỮA LÒNG DÂN (1)
MÁ TÁM TRẦU – THÀNH TRÌ GIỮA LÒNG DÂN
Ở vùng đất đỏ Long Phước (Bà Rịa - Vũng Tàu), nơi hệ thống địa đạo chằng chịt không kém gì Củ Chi, có một người mẹ được mệnh danh là "Bà mẹ địa đạo": Má Tám Trầu (tên thật là Nguyễn Thị Rự).
Cuộc đời má Tám là một chuỗi ngày hy sinh thầm lặng. Chồng và con trai hy sinh ngoài mặt trận, má nén đau thương, biến ngôi nhà của mình thành một pháo đài nuôi giấu cán bộ. Suốt những năm kháng chiến ác liệt, má cùng con cháu âm thầm đào hầm bí mật ngay dưới nền nhà, trong vườn, nối thông với hệ thống địa đạo của xã.
Căn nhà của má nằm ngay trong vùng kiểm soát gắt gao của địch. Hàng ngày, chúng xua quân đi càn quét, xăm hầm (dùng gậy sắt chọc xuống đất để tìm hầm). Nhưng với sự khôn khéo và gan dạ, má Tám luôn có cách để che mắt chúng. Khi thì má đổ nước cơm, rải trấu lên nắp hầm, khi thì má chăn nuôi gà vịt ngay bên trên để xóa dấu vết.
Có một câu chuyện được truyền tụng mãi về sự dũng cảm của má. Một lần, lính Mỹ ập vào nhà định đốt nhà và xới tung vườn tược. Biết bên dưới hầm là các đồng chí lãnh đạo đang họp, má Tám đã lao ra chặn trước cửa. Dáng người nhỏ bé của má đứng chắn trước những họng súng đen ngòm và những tên lính to lớn. Má hét lớn, mắng thẳng vào mặt chúng bằng tất cả sự phẫn nộ của một người mẹ mất con, dùng lý lẽ để đấu tranh. Sự quyết liệt, không sợ chết của má đã khiến bọn lính phải chùn bước, bỏ đi, bảo toàn mạng sống cho các cán bộ dưới hầm.
Không chỉ nuôi giấu, má còn làm giao liên, tiếp tế lương thực thuốc men. Những nắm cơm, gói thuốc má lén gửi xuống hầm đã nuôi sống biết bao chiến sĩ qua những ngày gian khó nhất.
Hòa bình lập lại, má Tám Trầu vẫn giữ nếp sống giản dị, hiền hậu. Má qua đời vì tuổi cao sức yếu, nhưng hình ảnh người mẹ già ngồi nhai trầu, đôi mắt tinh anh canh gác cho giấc ngủ của bộ đội dưới lòng đất đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của tình quân dân cá nước, của tấm lòng người mẹ miền Đông "gian lao mà anh dũng".



