MÁ TÁM TRẦU VÀ NHỮNG CĂN HẦM ĐẤT THÉP
Ở xã Phước Hiệp, Củ Chi, người ta hay gọi bà là "Má Tám Trầu", có khi lại gọi "Bà Má Dũng Sĩ". Tên khai sinh của má là Nguyễn Thị Rành, sinh năm 1900.

Chuyện kể rằng má chẳng biết cầm súng bắn giặc như trai tráng, nhưng má giỏi một nghề: đào hầm. Đất Củ Chi vốn đỏ quạch, cứng như đá, mà tay má cứ đào, đào mãi, hầm nối hầm, nuôi giấu biết bao cán bộ, cất giấu vũ khí, tiếp tế cho du kích.
Tám người con trai của má, rồi hai đứa cháu, lần lượt ra đi theo hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ. Người này ngã xuống, người kia lại xin đi, má chẳng cản, chỉ dặn: "Đi thì lo đánh giặc cho khéo, đừng để mẹ buồn."
Năm 1978, má được phong Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Năm 1994, má được truy tặng Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Nhưng với người dân Củ Chi, má vẫn chỉ là "Má Tám Trầu" — cái tên thân thương của một người mẹ đất thép không bao giờ khuất phục.



