Ma Thị Hồng – cô gái Tày gùi đạn lên Điện Biên
Trong những câu chuyện về Điện Biên Phủ, hình ảnh người dân công thường được nhắc đến bằng những con số rất lớn.
Hàng vạn người.
Hàng vạn chiếc xe đạp.
Hàng nghìn tấn gạo.
Nhưng phía sau những con số ấy là từng con người cụ thể.
Ma Thị Hồng, một cô gái dân tộc Tày, là một trong những người tham gia phục vụ chiến dịch.
Công việc của bà không phải là chiến đấu trực tiếp.
Bà cùng đồng đội vận chuyển lương thực, đạn dược và các vật dụng cần thiết từ hậu phương vào chiến trường.
Đường đi vô cùng khó khăn.
Có những đoạn phải vượt qua đèo dốc.
Có những đoạn đường bị máy bay địch đánh phá.
Đoàn dân công phải đi ban đêm.
Khi nghe tiếng máy bay, mọi người nhanh chóng tìm chỗ ẩn.
Máy bay đi qua, họ lại tiếp tục.
Công việc cứ thế lặp lại.
Điều đáng nói là những người dân công không được trang bị như bộ đội.
Họ thường chỉ có quang gánh, xe đạp, đôi chân và sức lực của mình.
Nhưng khối lượng công việc họ đảm nhận lại rất lớn.
Một người mang vài chục kilôgam.
Một ngày đi hàng chục cây số.
Ngày này qua ngày khác.
Đêm này qua đêm khác.
Nếu một người dừng lại, đoàn người phía sau cũng bị ảnh hưởng.
Vì thế, tinh thần tập thể trở thành sức mạnh.
Ma Thị Hồng và những người dân công dân tộc Tày, Nùng, Thái, Mường… đã góp phần biến những con đường núi thành tuyến vận tải của chiến dịch.
Sau này, khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta thường nói:
“Hậu phương đã đưa cả sức người, sức của lên chiến trường.”
Nhưng nếu muốn hiểu câu nói ấy thực sự có nghĩa gì, hãy hình dung một cô gái trẻ đeo gùi trên vai, bước đi trong đêm giữa núi rừng Tây Bắc.
Không ai biết ngày mai có máy bay hay không.
Không ai biết chuyến đi có trở về bình an hay không.
Nhưng cô vẫn bước.
Bởi ở phía trước có những người lính đang chờ lương thực và đạn dược.



