Ma Văn Thư - NGÀY NGƯỜI LÍNH RỜI SĂM PUN
Tháng 5 năm 1989, ông Ma Văn Thư xuất ngũ trở về địa phương. Ngày rời quân ngũ cũng là ngày khép lại gần năm năm ông gắn bó với Săm Pun. Nếu ngày đầu đến đồn, ông là một người lính trẻ 21 tuổi còn nhiều điều chưa biết, thì đến ngày trở về, ông đã mang theo kinh nghiệm của những năm tháng sống và làm nhiệm vụ nơi biên giới.
Có lẽ điều khó nhất trong ngày chia tay không phải là rời một địa điểm, mà là rời những con người đã cùng mình trải qua một quãng đời. Những người đồng đội từng cùng trực, cùng tuần tra, cùng ăn những bữa cơm đơn vị sẽ ở lại phía sau. Con đường về quê mở ra trước mắt, nhưng ký ức về những năm tháng ở đồn thì không thể mang theo bằng hành lý.
Người lính có thể tháo quân phục.
Có thể trở về với gia đình.
Có thể bắt đầu một công việc mới.
Nhưng những năm tháng quân ngũ vẫn ở lại trong ký ức.
Với ông Ma Văn Thư, Săm Pun chính là nơi như thế.
Gần năm năm sau ngày nhập ngũ, ông rời quân ngũ. Một chặng đường kết thúc, nhưng những gì ông đã trải qua vẫn trở thành một phần con người ông. Tính kỷ luật, sự kiên trì, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội được hình thành trong quân ngũ sẽ tiếp tục theo ông trong cuộc sống sau này.
Nhìn từ hôm nay, ngày xuất ngũ tháng 5 năm 1989 có thể được xem là một dấu mốc. Trước đó là tuổi trẻ trong màu áo lính. Sau đó là cuộc sống đời thường.
Nhưng giữa hai phần cuộc đời ấy có một cây cầu không bao giờ mất đi: ký ức về những năm tháng ở Săm Pun.



