Mạc Đĩnh Chi – Lưỡng quốc Trạng nguyên
Mạc Đĩnh Chi là người vùng đất Hải Dương, có ngoại hình không được khôi ngô nhưng lại sở hữu một bộ óc thông tuệ bậc nhất. Khi sang sứ nhà Nguyên (Trung Quốc), ông đã khiến cả triều đình phương Bắc phải kinh ngạc. Trong một lần đi dạo, thấy tấm bức chướng thêu chim sẻ đậu trên cành trúc, ông đã lao đến xé nát. Khi bị chất vấn, ông thản nhiên đáp: "Người xưa chỉ thêu chim sẻ đậu cành mai, nay thấy thêu cành trúc là trúc giả, tôi xé đi vì sợ người đời lầm tưởng".
Đỉnh cao của sự nể phục là khi ông làm bài phú "Hoa sen trong giếng ngọc" để khẳng định cốt cách thanh cao của mình trước sự coi thường của vua Nguyên. Vua Nguyên cảm kích trước tài năng và khí phách của ông, đã phong cho ông là "Lưỡng quốc Trạng nguyên" (Trạng nguyên của hai nước).
Mạc Đĩnh Chi trở về nước, dùng tài năng của mình để giúp dân, giúp nước và giữ gìn sự thanh liêm của chốn quan trường. Ông là tấm gương sáng về việc vượt qua nghịch cảnh ngoại hình, dùng trí tuệ để chinh phục lòng người và khẳng định vị thế của dân tộc trên trường quốc tế.



