Mạc Đĩnh Chi – Lưỡng quốc Trạng nguyên
Mạc Đĩnh Chi là một nhà nho, nhà ngoại giao và danh sĩ nổi tiếng thời Trần, được biết đến với tài học xuất chúng và tài ứng đối khi đi sứ nhà Nguyên.
Mạc Đĩnh Chi – Vị Trạng nguyên tài giỏi
Mạc Đĩnh Chi sinh năm 1272, quê ở Lũng Động, Chí Linh, Hải Dương. Ông sinh ra trong một gia đình không giàu có nhưng từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh, ham học và có ý chí vươn lên.
Năm 1304, Mạc Đĩnh Chi tham dự khoa thi dưới triều Trần Anh Tông và đỗ Trạng nguyên, đứng đầu khoa thi.
Sau khi đỗ đạt, ông ra làm quan và được triều đình nhà Trần giao nhiều trọng trách. Mạc Đĩnh Chi nổi tiếng không chỉ vì tài học mà còn bởi khả năng ứng đối và ngoại giao.
Ông từng được cử đi sứ nhà Nguyên. Trong thời gian ở Trung Quốc, Mạc Đĩnh Chi nhiều lần thể hiện tài năng văn chương và ứng xử trước các quan lại nhà Nguyên.
Có nhiều câu chuyện kể rằng tài năng của ông khiến người Trung Quốc phải khâm phục và gọi ông là “Lưỡng quốc Trạng nguyên”, nghĩa là Trạng nguyên được cả hai nước kính trọng.
Một câu chuyện nổi tiếng là khi đi sứ, ông đã ứng đối rất thông minh trong những tình huống ngoại giao khó khăn, qua đó giữ thể diện cho Đại Việt.
Mạc Đĩnh Chi sau đó tiếp tục làm quan và giữ những chức vụ quan trọng trong triều đình.
Ông qua đời năm 1346.
Mạc Đĩnh Chi được lịch sử ghi nhớ là một Trạng nguyên tài giỏi, nhà ngoại giao xuất sắc và biểu tượng của tinh thần hiếu học, đồng thời là một trong những danh sĩ nổi bật nhất thời Trần.



