Mạc Đĩnh Chi và sứ mệnh làm rạng danh đất Việt tại Nguyên triều
Mạc Đĩnh Chi sinh ra tại Hải Dương, nổi tiếng thông minh, hiếu học từ nhỏ nhưng có ngoại hình nhỏ bé, xấu xí. Năm 1304, ông thi đỗ Trạng nguyên dưới thời vua Trần Anh Tông. Bằng tài năng xuất chúng và đạo đức liêm chính, ông nhanh chóng trở thành một vị đại thần uy tín, đảm nhận trọng trách đi sứ sang triều đình nhà Nguyên.
Khi sang Trung Quốc, triều đình nhà Nguyên vốn coi thường các nước nhỏ nên đã ra nhiều vế đối hiểm hóc và thử thách nhằm làm nhục sứ thần Đại Việt. Bằng tư duy sắc bén, Mạc Đĩnh Chi không chỉ ứng đối trôi chảy, thông minh mà còn dùng chính văn chương để khẳng định vị thế độc lập và lòng tự tôn dân tộc. Tương truyền, khi chuẩn bị bài văn tế cho một công chúa nhà Nguyên, ông đã viết một bài văn tế độc đáo bằng chữ Hán, làm lay động cả triều đình phương Bắc. Nhờ tài năng phi thường và khí tiết hiên ngang, vua Nguyên đã khâm phục phong ông là "Lưỡng quốc Trạng nguyên" (Trạng nguyên của cả hai nước). Tấm gương của Mạc Đĩnh Chi không chỉ khẳng định tầm vóc trí tuệ Việt Nam mà còn góp phần giữ vững quan hệ hòa hiếu, bảo vệ chủ quyền đất nước bằng con đường ngoại giao.



