MẠC THỊ BƯỞI – ĐÓA HOA KIÊN CƯỜNG GIỮA LỬA ĐẠN
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, trên mảnh đất Nam Sách anh hùng đã nở một đóa hoa đỏ thắm của lòng yêu nước – đó là chị Mạc Thị Bưởi, người con gái kiên trung đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Sinh năm 1927 tại xã Nam Tân, huyện Nam Sách, trong một gia đình nông dân thuộc dân tộc Kinh, Mạc Thị Bưởi sớm giác ngộ cách mạng và trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, chị là một chiến sĩ du kích, một cá
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, trên mảnh đất Nam Sách anh hùng đã nở một đóa hoa đỏ thắm của lòng yêu nước – đó là chị Mạc Thị Bưởi, người con gái kiên trung đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Sinh năm 1927 tại xã Nam Tân, huyện Nam Sách, trong một gia đình nông dân thuộc dân tộc Kinh, Mạc Thị Bưởi sớm giác ngộ cách mạng và trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, chị là một chiến sĩ du kích, một cán bộ cơ sở kiên cường bám dân, bám đất, xây dựng phong trào kháng chiến ngay tại quê hương. Những năm 1946–1947, với lòng căm thù sâu sắc quân xâm lược và bè lũ tay sai, chị kiên trì vận động nhân dân đứng lên đấu tranh, tham gia công tác phụ nữ, xây dựng cơ sở cách mạng.
Năm 1949, khi địch về đóng bốt Trung Hà, lập hàng rào dây thép gai, dựng tháp canh, điên cuồng càn quét và truy bắt cán bộ, phong trào cách mạng ở Nam Tân đứng trước muôn vàn khó khăn. Nhiều cán bộ phải rút đi nơi khác. Nhưng giữa hoàn cảnh hiểm nghèo ấy, Mạc Thị Bưởi vẫn một mình trụ lại. Chị âm thầm đào hầm bí mật, gây dựng cơ sở, tổ chức được ba tổ nữ du kích, xây dựng 35 cơ sở kháng chiến ở ba thôn trong xã.
Chị vận động nhân dân không nộp thuế, không đi phu cho giặc, bảo vệ cán bộ và giữ vững phong trào. Hình ảnh người con gái nhỏ bé nhưng gan góc ấy đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho bà con quê hương. Năm 1950, trong trận đánh bốt Thanh Dung, chị làm nhiệm vụ liên lạc.
Khi tiếng súng nổ, chị đã dũng cảm bò qua ba hàng rào dây thép gai, nhiều lần ra vào giữa làn đạn để truyền lệnh và báo tin, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Không quản hiểm nguy, chị còn cùng cán bộ huyện đột nhập vào vùng địch để diệt tề, trừ gian, bảo vệ cơ sở cách mạng.
Năm 1951, trong khi làm nhiệm vụ vận động và tổ chức vận chuyển lương thực từ vùng tạm chiếm ra vùng tự do phục vụ chiến dịch, chị không may rơi vào tay giặc. Biết chị là cán bộ quan trọng, địch điên cuồng tra tấn dã man nhằm khai thác thông tin. Chúng treo giải thưởng lớn để truy tìm chị từ trước đó, nhưng không lần ra tung tích. Dù bị tra khảo đến cùng cực, người nữ đảng viên trẻ tuổi vẫn giữ trọn khí tiết, không khai nửa lời.
Không khuất phục được ý chí sắt đá ấy, kẻ thù đã ra tay sát hại chị một cách tàn bạo. Mạc Thị Bưởi hy sinh khi mới 24 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Sự ra đi của chị khiến nhân dân và đồng đội vô cùng thương tiếc, nhưng cũng thắp lên ngọn lửa căm thù và quyết tâm chiến đấu mạnh mẽ hơn để trả thù cho chị, tiếp tục con đường chị còn dang dở.
Ngày 31/8/1955, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã truy tặng chị danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng Huân chương Quân công hạng Nhì.
Đó không chỉ là sự ghi nhận công lao, mà còn là sự tôn vinh một tấm gương sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Câu chuyện về Mạc Thị Bưởi khiến tôi thấm thía rằng: lòng yêu nước không nằm ở những điều lớn lao xa vời, mà được thể hiện bằng sự kiên định, bằng ý chí không lùi bước trước hiểm nguy. Giữa “thời hoa lửa”, chị đã chọn đứng ở tuyến đầu, chọn hy sinh thay vì phản bội.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng tôi – thế hệ trẻ – không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng vẫn cần nuôi dưỡng trong tim mình ngọn lửa mà chị đã thắp lên. Đó là ngọn lửa của lý tưởng, của trách nhiệm, của tinh thần dấn thân vì cộng đồng. Đóa hoa Mạc Thị Bưởi đã nở giữa chiến trường năm xưa và hóa thành bất tử. Tên chị mãi là niềm tự hào của quê hương và của cả dân tộc Việt Nam anh hùng.



