MẠC THỊ BƯỞI – NGỌN LỬA KIÊN TRUNG GIỮA LÒNG ĐỊCH
Mạc Thị Bưởi (1927–1951) là nữ anh hùng liệt sĩ kháng chiến chống Pháp, một trong bốn nữ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Việt Nam. Bà nổi tiếng kiên trung, bất khuất, được truy tặng danh hiệu cao quý vào ngày 31/8/1955 và là người phụ nữ đầu tiên được in trên tem bưu chính Việt Nam
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, khi cả dân tộc bước vào cuộc chiến sinh tử để giành lại độc lập, hình ảnh người nữ du kích Mạc Thị Bưởi đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng trung kiên, bất khuất. Sinh năm 1927 tại vùng quê Nam Tân, giữa một miền quê giàu truyền thống cách mạng, Mạc Thị Bưởi lớn lên trong cảnh đất nước bị giày xéo. Chính những áp bức, bóc lột của thực dân và tay sai đã hun đúc trong cô gái trẻ một ý chí sắt đá, một lòng căm thù giặc sâu sắc. Những năm 1946–1947, khi cuộc kháng chiến bùng nổ, chị tham gia hoạt động du kích, làm công tác phụ nữ, âm thầm nhưng bền bỉ xây dựng cơ sở cách mạng. Giữa vòng vây khốc liệt của kẻ thù, chị vẫn kiên trì bám đất, bám dân, vận động quần chúng đứng lên đấu tranh. Năm 1949, khi quân địch kéo về đóng bốt Trung Hà, dựng hàng rào, tháp canh, ráo riết lùng bắt cán bộ, phong trào cách mạng ở địa phương đứng trước muôn vàn khó khăn. Nhiều cán bộ buộc phải rút đi nơi khác, nhưng giữa lúc ấy, Mạc Thị Bưởi vẫn ở lại. Một mình giữa vùng địch kiểm soát, chị lặng lẽ gây dựng lại cơ sở. Những căn hầm bí mật được đào lên trong đêm tối, những cuộc gặp gỡ được tổ chức âm thầm. Từ những bước đi nhỏ bé ấy, chị đã gây dựng được 3 tổ nữ du kích, phát triển 35 cơ sở cách mạng ở ba thôn trong xã. Nhân dân dần thức tỉnh, cùng nhau chống sưu thuế, chống bắt phu, giữ vững ngọn lửa kháng chiến ngay giữa lòng địch. Năm 1950, trong trận đánh bốt Thanh Dung, chị được giao nhiệm vụ liên lạc. Khi tiếng súng nổ vang, giữa làn đạn dày đặc, người nữ du kích ấy đã bò qua ba lớp hàng rào dây thép gai, nhiều lần ra vào vị trí địch để truyền lệnh, báo cáo tình hình. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với cái chết, nhưng chị vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Không chỉ vậy, chị còn cùng cán bộ đột nhập vào vùng tạm chiếm, diệt tề, trừ gian, bảo vệ cơ sở cách mạng. Hình bóng người con gái nhỏ bé nhưng gan dạ ấy đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho phong trào kháng chiến ở quê hương. Năm 1951, chị nhận nhiệm vụ vận động nhân dân chuẩn bị lương thực, vận chuyển ra vùng tự do phục vụ chiến dịch. Những chuyến hàng nối dài trong đêm tối, những bước chân âm thầm nhưng bền bỉ đã góp phần tiếp sức cho tiền tuyến. Nhưng trong chuyến đi cuối cùng, chị không may rơi vào ổ phục kích của địch. Kẻ thù vốn đã theo dõi chị từ lâu, treo thưởng lớn để bắt bằng được người nữ du kích kiên cường ấy. Khi sa vào tay giặc, chị phải chịu những trận tra tấn dã man. Đòn roi, cực hình… tất cả đều không thể khuất phục được ý chí của chị. Trước kẻ thù, chị im lặng. Một sự im lặng kiên cường, bất khuất. Biết không thể lung lay được người con gái ấy, chúng đã ra tay giết hại chị bằng một cách vô cùng tàn bạo. Mạc Thị Bưởi hy sinh khi mới 24 tuổi – tuổi đẹp nhất của đời người. Sự hy sinh của chị khiến cả quê hương đau xót, nhưng cũng thắp lên ngọn lửa căm thù và quyết tâm chiến đấu trong lòng nhân dân. Người dân Nam Sách đã đứng lên mạnh mẽ hơn, chiến đấu kiên cường hơn để trả thù cho chị. Năm 1955, Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì – phần thưởng xứng đáng cho một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Giữa thời hoa lửa, Mạc Thị Bưởi không chỉ là một chiến sĩ, mà còn là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam: kiên trung, dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Ngày nay, trên quê hương Nam Sách, tượng đài và nhà tưởng niệm của chị vẫn sừng sững, như một lời nhắc nhở cho các thế hệ mai sau: Có những con người đã sống và ngã xuống trong lặng thầm,
nhưng chính họ đã làm nên những trang sử bất tử của dân tộc.



