Mạc Thị Bưởi: Người chiến sĩ du kích với trái tim thép
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc, có biết bao người con đã âm thầm cống hiến tuổi xuân và hy sinh tính mạng cho quê hương, đất nước. Anh hùng liệt sĩ Mạc Thị Bưởi là một trong những tấm gương tiêu biểu ấy. Cuộc đời hoạt động cách mạng ngắn ngủi nhưng đầy gian khổ của đồng chí đã để lại trong tôi niềm xúc động, kính phục sâu sắc về lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần trung thành tuyệt đối với cách mạng.
Sinh năm 1927 tại xã Nam Tân, huyện Nam Sách, Mạc Thị Bưởi sớm tham gia hoạt động cách mạng ở địa phương. Trong những năm 1946–1947, đồng chí tích cực tham gia công tác phụ nữ, vận động và lãnh đạo quần chúng đấu tranh chống giặc. Đặc biệt, năm 1949, khi địch lập bốt, dựng hàng rào, tháp canh và liên tục càn quét, bắt bớ cán bộ, nhiều cán bộ phải rời khỏi địa bàn, nhưng Mạc Thị Bưởi vẫn quyết tâm bám dân, bám đất. Một mình đồng chí kiên trì giác ngộ nhân dân, xây dựng cơ sở kháng chiến, đào hầm bí mật và đón cán bộ trở về chỉ đạo phong trào. Những kết quả như tổ chức được ba tổ nữ du kích, xây dựng 35 cơ sở ở ba thôn và vận động nhân dân chống nộp thuế, đi phu cho giặc cho thấy sự năng động, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm đáng khâm phục của người nữ cán bộ trẻ.
Tôi đặc biệt xúc động trước sự gan dạ của Mạc Thị Bưởi trong những lần thực hiện nhiệm vụ liên lạc. Năm 1950, trong trận đánh bốt Thanh Dung, đồng chí đã bò qua ba hàng rào dây thép gai, nhiều lần ra vào vị trí địch để truyền lệnh và báo tình hình. Đó là công việc vô cùng nguy hiểm, nhưng trước nhiệm vụ được giao, đồng chí không hề lùi bước. Đằng sau hành động ấy là một tinh thần dũng cảm và ý thức đặt lợi ích của cách mạng lên trên sự an toàn của bản thân.
Bi kịch xảy đến vào năm 1951, khi Mạc Thị Bưởi bị địch phục kích bắt giữ trong lúc vận chuyển lương thực phục vụ chiến dịch. Trước những trận tra tấn dã man, đồng chí vẫn không khai báo một lời, giữ trọn lòng trung thành với tổ chức. Cuối cùng, người con gái mới 24 tuổi đã anh dũng hy sinh. Sự hy sinh ấy khiến tôi vừa đau xót vừa khâm phục. Tuổi xuân của đồng chí còn rất dài, nhưng Mạc Thị Bưởi đã lựa chọn cống hiến cho đất nước và giữ vững khí tiết đến giây phút cuối cùng.
Điều đáng quý hơn nữa là sự hy sinh của đồng chí không bị lãng quên. Nhân dân và đồng đội đã biến niềm thương tiếc thành quyết tâm tiếp tục chiến đấu. Ngày nay, tượng đài và nhà tưởng niệm Mạc Thị Bưởi tại quê hương Nam Sách là những địa chỉ để các thế hệ tưởng nhớ người con gái anh hùng của quê hương.
Qua tấm gương Mạc Thị Bưởi, tôi càng hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình hôm nay. Đồng chí đã dùng tuổi trẻ, lòng dũng cảm và cả tính mạng để bảo vệ quê hương. Điều thế hệ trẻ chúng ta có thể làm để tri ân những người đã hy sinh là biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm, không ngừng học tập và rèn luyện, đồng thời biết đóng góp những điều tốt đẹp cho cộng đồng và đất nước. Mạc Thị Bưởi đã đi xa, nhưng tinh thần kiên trung, bất khuất của người nữ anh hùng ấy vẫn mãi là ngọn lửa sáng trong lòng quê hương Nam Sách và trong ký ức của các thế hệ hôm nay.



