Mạch Máu Chạy Bằng Lòng Người
Chiến trường Ia Drăng (thung lũng Drăng) vào tháng 11 năm 1965 là một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đây là nơi diễn ra trận đánh quy ước đầu tiên giữa quân đội chính quy Việt Nam (Sư đoàn 304 và 320) và quân đội Mỹ (Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1).
Trong trận đánh khốc liệt ở thung lũng ấy, pháo bầy của Mỹ dội xuống như giã gạo. Đất đá bị cày đi xới lại, cây đại thụ cũng thành củi vụn. Nhưng con biết điều gì đáng sợ nhất với một người chỉ huy không? Đó làsự câm lặng.Khi dây điện thoại bị đứt, khi sóng vô tuyến bị nhiễu, tiểu đoàn không nghe thấy trung đoàn, đại đội không tìm thấy tiểu đoàn... lúc đó, hàng ngàn con người giữa rừng già trở thành những người mù đi trong bóng tối.
Ta nhớ về anh Bình, một chiến sĩ thông tin liên lạc quê ở Thái Bình. Anh ấy gầy gò, đôi mắt cận thị nặng lúc nào cũng nheo nheo, sau lưng luôn cõng chiếc máy thông tin nặng trịch và những cuộn dây đồng dài dằng dặc.
Đêm ngày 15, khi bãi X-Ray đang rực lửa, một quả pháo của Mỹ rơi trúng đường dây liên lạc huyết mạch nối từ sở chỉ huy của Tướng Chu Huy Mân xuống các đơn vị thực chiến. Lệnh từ trên không xuống được, báo cáo từ dưới không lên được. Anh Bình tình nguyện xách cuộn dây đi nối lại trong đêm.
Ta đi yểm trợ cho anh ấy. Con hình dung được không? Giữa màn đêm mịt mù, đạn phạch (đạn vạch đường) bay đan chéo như những sợi chỉ đỏ chết chóc. Anh Bình cứ thế bò, hai tay mò mẫm dưới bùn đất và xác lá mục để tìm hai đầu dây đứt.
Bỗng nhiên, một loạt đạn đại liên từ trực thăng Mỹ quét qua. Ta nghe thấy một tiếng "hự" khô khốc. Anh Bình ngã gục. Ta lao đến, thấy một viên đạn đã xuyên qua vai anh, máu chảy ướt đẫm tấm áo bạc màu. Ta định băng bó cho anh, nhưng anh đẩy tay ta ra, hơi thở đứt quãng:
"Kệ... kệ tao... Dây... dây đâu rồi?"
Anh ấy không màng đến vết thương đang tuôn máu, đôi tay run rẩy vẫn cố bám lấy sợi dây đồng. Nhưng khốn khổ thay, đoạn dây bị đứt quá dài, không thể nối hai đầu lại với nhau được nữa. Trong túi đồ nghề của anh cũng đã hết sạch mấu nối dự phòng.
Trong giây phút sinh tử ấy, khi tiếng súng phía trước đang mỗi lúc một gần, anh Bình đã làm một việc mà đến tận bây giờ, mỗi khi kể lại, cổ họng ta vẫn nghẹn đắng. Anh ấy cầm hai đầu dây điện thoại, dùng răng tước bỏ lớp vỏ nhựa bên ngoài, rồi dùng hai tay nắm chặt hai đầu dây đồng, ép chúng vào ngực mình.
Anh nhìn ta, đôi môi tím tái vì đau và lạnh, nhưng ánh mắt lấp lánh một vẻ kiêu hãnh lạ thường: "Xong rồi... Máy thông suốt rồi... Anh báo đi... báo nhanh lên!"
Con có hiểu không? Anh ấy đã dùng chính cơ thể mình, dùng chính dòng máu và nhịp đập trái tim mình để làm vật dẫn điện. Tín hiệu quân lệnh từ bộ chỉ huy đã chạy qua da thịt anh, qua nỗi đau của anh để đến với đồng đội đang chiến đấu ở tiền tuyến.
Ta cầm ống nghe, tiếng rè rè của máy thông tin vang lên rõ mồn một. Ta báo cáo tình hình mà nước mắt cứ trào ra, nhòe đi cả bản đồ quân sự. Suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, anh Bình nằm đó, bất động như một pho tượng đá, gồng mình chịu đựng những luồng điện nhẹ chạy qua người và cơn đau từ vết thương bắn phá.
Khi quân tiếp viện đến được vị trí, cũng là lúc anh Bình lịm đi. Đôi bàn tay anh vẫn nắm chặt hai đầu dây đồng, chặt đến mức khi chúng ta gỡ ra, những sợi dây ấy đã hằn sâu vào da thịt anh thành những vết rãnh tím thẫm.
Anh Bình may mắn sống sót, nhưng đôi tay anh từ đó không bao giờ còn cầm chắc được đôi đũa nữa. Anh bảo với ta: "Mất sức lao động cũng được, miễn là mạch máu của anh em mình không bị đứt."



