Năm 1971, trên một dốc núi dựng đứng ở Trường Sơn, Lực và Chung đang đi tuần tuyến đường dây điện thoại kết nối Sở chỉ huy với mặt trận. Một trận bom tọa độ bất ngờ dội xuống, làm đứt lìa đoạn dây duy nhất. Mất liên lạc, mệnh lệnh hiệp đồng tác chiến không thể truyền đi, hàng nghìn chiến sĩ ở phía trước sẽ rơi vào thế bị động.
Khi hai anh đến nơi, hiện trường chỉ còn là một bãi đất đá tan hoang. Lực phát hiện ra hai đầu dây bị đứt, nhưng khổ nỗi, mảnh bom đã chém mất một đoạn dây dài hơn một mét. Trong túi đồ nghề lúc này không còn dây dự phòng."Chung! Mày cầm một đầu dây, tao cầm một đầu. Chúng ta phải nối lại ngay!" – Lực hét lên giữa tiếng pháo còn nổ đì đùng phía xa.Chung hốt hoảng: "Anh định làm gì? Dùng tay không nối dây ư? Điện áp lúc có tín hiệu gọi sẽ giật anh chết mất!"Lực không nói nhiều, anh nhặt hai đầu dây đồng đã bị tuốt vỏ, một tay nắm chặt đầu dây này, tay kia nắm chặt đầu dây kia. Anh dùng chính cơ thể mình để thay thế cho đoạn dây bị thiếu.
Bên dưới hầm, tín hiệu "tạch tè" và tiếng nói khàn đặc của chỉ huy vang lên thông suốt. Mỗi khi có dòng tín hiệu chạy qua, cơ thể Lực lại co rúm lại, những luồng điện giật mạnh khiến cơ bắp anh đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Mồ hôi vã ra như tắm, đôi tay Lực bắt đầu bỏng rát, nhưng anh vẫn nghiến răng, đôi bàn tay siết chặt như gọng kìm, không để mạch máu thông tin bị ngắt quãng dù chỉ một giây.Suốt mười phút chịu đựng sự tra tấn của dòng điện và vết thương từ mảnh bom trước đó, Lực chỉ gục xuống khi tín hiệu "Hoàn thành nhiệm vụ" được báo về.Sau chiến tranh, hai bàn tay của ông Lực đầy những vết sẹo chai sần và co quắp, không bao giờ duỗi thẳng ra được nữa. Ông Chung, người giờ đã là hàng xóm thân thiết, mỗi khi thấy bạn khó khăn trong việc cầm nắm lại chạy sang giúp. Ông Chung thường nói với đám trẻ trong làng: