Mạch máu pháo binh nơi tiền phương
Võ Duy Lơng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường nhập ngũ. Nhờ sự mưu trí, tinh thần trách nhiệm cao và bản lĩnh kiên cường qua nhiều đợt thử thách gian khổ, anh sớm được phong quân hàm Thượng sĩ và tin tưởng giao trọng trách Tiểu đội trưởng thuộc Trung đội Pháo binh 12 (P12).
Năm ấy, chiến dịch bước vào giai đoạn quyết định. Đơn vị pháo binh P12 nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm hiểm yếu, trực tiếp làm hỏa lực chi viện cho các mũi tấn công bộ binh của quân ta. Nhận biết được tầm quan trọng của trận địa pháo này, kẻ thù liên tục điên cuồng dội pháo tầm xa và dùng máy bay oanh tạc dữ dội nhằm xóa sổ các khẩu pháo và chặt đứt sự yểm trợ của ta. Mặt đất rung chuyển, khói bom mù mịt, nhiều vị trí công sự và mâm pháo bị đất đá cày xới nát vụn.
Trong một đợt phản kích dồn dập của địch, xe tăng và bộ binh đối phương nã hỏa lực dồn dập về phía trận địa P12. Một quả đạn cối rơi trúng sát mâm pháo chính khiến khẩu đội trưởng bị thương nặng, đội hình tác chiến có phần dao động. Giữa thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thượng sĩ Võ Duy Lơng không một chút chần chừ. Anh dũng cảm lao qua làn mưa đạn, trực tiếp đứng vào vị trí chỉ huy hỏa lực, vừa nhanh tay điều chỉnh cự ly bắn vừa lớn tiếng động viên đồng đội: “Toàn tiểu đội bám chắc mâm pháo! Giữ vững trận địa, chi viện cho bộ binh phía trước. Sức mạnh của P12 là điểm tựa của đồng đội!”
Lời hô đanh thép cùng sự bình tĩnh, quyết đoán của người Tiểu đội trưởng xứ Nghệ đã xốc lại ý chí cho toàn khẩu đội. Dưới sự chỉ huy của anh, các chiến sĩ kiên cường nhả đạn chính xác, bẻ gãy đợt tiến công nguy hiểm của kẻ thù, bảo vệ vẹn toàn cao điểm và giữ vững mạch chi viện hỏa lực.
Tuy nhiên, ngay trong đợt pháo kích trả đũa cuối cùng của địch trước khi rút chạy, một mảnh pháo bất ngờ găm trúng ngực Võ Duy Lơng. Anh đã anh dũng hy sinh ngay bên mâm pháo nóng hổi khói thuốc súng, khi tay vẫn hướng về phía mục tiêu trận địa.



