Cựu chiến binh

MẠCH MÁU THÔNG TIN TRÊN ĐẤT BẠN PHNÔM PÊNH

Có những chiến công được ca vang bằng tiếng súng, tiếng pháo rền vang, nhưng cũng có những cống hiến thầm lặng được đo bằng sự thông suốt của những dòng tín hiệu giữa lằn ranh sinh tử. Trong những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế cao cả tại Campuchia, những người lính tình nguyện Việt Nam không chỉ đối mặt với một chiến trường bất định, mà còn mang trên mình sứ mệnh hồi sinh một dân tộc vừa bước ra khỏi thảm họa diệt chủng. Giữa thủ đô Phnôm Pênh đầy biến động của những năm 1980, người chiến sĩ Nguyễn Đỗ Mạnh đã đi qua tuổi đôi mươi của mình bằng tinh thần "trung thủy" của một người lính thông tin. Không trực tiếp đứng nơi chiến tuyến xông phong, nhưng từng mét dây ông nối, từng bản tin ông giữ vững chính là mạch máu kết nối sự sống và những quyết định tác chiến chiến lược của toàn đơn vị.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bình yên trở lại trên đất mẹ chưa lâu thì tiếng súng bờ cõi Tây Nam lại khiến lòng người trăn trở. Năm 1983, từ mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Quảng Châu, Sầm Sơn, chàng thanh niên Nguyễn Đỗ Mạnh bước vào tuổi hai mươi với khát vọng cống hiến cháy bỏng. Tháng 10 năm ấy, ông chính thức khoác lên mình màu áo lính Bộ đội Cụ Hồ, sẵn sàng lên đường đến bất cứ nơi đâu mà Tổ quốc gọi tên.

   Chặng đường hành quân đã đưa người chiến sĩ trẻ vượt biên giới, đặt chân đến thủ đô Phnôm Pênh, Campuchia. Tại đây, dù chính quyền cách mạng nước bạn đã được thiết lập, nhưng tàn quân Khmer Đỏ vẫn liên tục dùng chiến thuật du kích, điên cuồng phá hoại và tổ chức các cuộc phục kích ngầm. Trong bối cảnh phức tạp đó, ông được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ thông tin (Trung thủy) — một vị trí đòi hỏi kỷ luật sắt và lòng trung thành tuyệt đối.

   Đối với người lính thông tin dây trần nơi chiến trường xứ lạ, gian khổ không chỉ là cái nắng cháy da của vùng đất chùa tháp hay những cơn sốt rét rừng ngã nước, mà là áp lực giữ vững "mạch máu" liên lạc. Kẻ thù luôn tìm cách chặt phá đường dây, cô lập các đơn vị của ta để tiến hành bao vây, tập kích.

   Mỗi khi có tín hiệu báo mất liên lạc, bất kể là ngày nắng cháy hay đêm tối mịt mùng, chiến sĩ Nguyễn Đỗ Mạnh cùng đồng đội lại lập tức mang theo công cụ, băng qua những địa bàn hiểm trở đầy rẫy mìn lá, mìn thối rình rập để dò tìm điểm đứt. Đó là một cuộc đấu trí thầm lặng nhưng căng thẳng tột độ; một mét dây được nối liền kịp thời đồng nghĩa với việc những mệnh lệnh từ Bộ chỉ huy được truyền đi thông suốt, giải cứu và bảo toàn mạng sống cho biết bao đồng đội nơi tuyến đầu. Tinh thần trách nhiệm và lòng quả cảm đã giúp ông vượt qua nỗi sợ hãi, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao trong suốt những năm tháng bám trụ tại Phnôm Pênh.

   Năm 1986, khi tình hình đất bạn dần đi vào ổn định, cựu chiến binh Nguyễn Đỗ Mạnh khép lại hành trình 3 năm làm nghĩa vụ quốc tế, xuất ngũ trở về quê hương Quảng Châu, Sầm Sơn. Bộ quân phục năm nào có thể sờn vai theo thời gian, nhưng niềm tự hào về những năm tháng giữ vững mạch thông tin trên đất bạn vẫn mãi là tài sản vô giá trong cuộc đời ông.

   Hơn bốn mươi năm trôi qua, câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Đỗ Mạnh vẫn vẹn nguyên giá trị, là biểu tượng đẹp cho tinh thần quốc tế cao cả và nghĩa tình thủy chung của thế hệ cha anh — những người đã hiến dâng tuổi trẻ của mình để đem lại bình yên cho cả hai dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẠCH MÁU THÔNG TIN TRÊN ĐẤT BẠN PHNÔM PÊNH | Câu chuyện thời hoa lửa