Mái chèo đưa thương binh qua sông
Một trong những công việc khiến Mẹ Suốt luôn day dứt là đưa thương binh qua sông.
Có những chiến sĩ bị thương rất nặng.
Có người nằm bất động trên cáng.
Có người cố nén đau.
Mỗi khi đưa thương binh xuống đò, mẹ luôn chèo thật nhẹ.
Mẹ sợ con đò rung sẽ khiến người bị thương đau thêm.
Mẹ vừa chèo vừa động viên:
“Cố lên con!”
“Qua sông rồi sẽ có người chăm sóc.”
Có chiến sĩ gọi mẹ:
“Mẹ ơi!”
Chỉ hai tiếng ấy thôi cũng đủ khiến mẹ xúc động.
Trong chiến tranh, tình mẫu tử đôi khi không cần bắt đầu từ máu mủ.
Một người phụ nữ bình dị cũng có thể trở thành mẹ của những người lính khi họ cần một lời động viên, một bàn tay chăm sóc.
Mẹ Suốt đã dành tình thương ấy cho biết bao người.
Và chiếc đò nhỏ trên dòng Nhật Lệ đã trở thành một phần ký ức không thể quên của những người từng đi qua đó.



