Người có công giúp đỡ cách mạng

MÁI CHÈO GIỮA LỬA ĐẠN

Bắc Ninh10/04/2026Lưu Thị Giang (THCS Vô Tranh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dòng sông Nhật Lệ, Quảng Bình, những năm chiến tranh không còn hiền hòa như xưa. Bom đạn cày xới, nước sông nhiều khi nhuốm màu khói lửa. Thế nhưng, giữa khung cảnh khốc liệt ấy, vẫn có một hình ảnh khiến người ta không thể nào quên – đó là mái chèo của Mẹ Suốt.

Mẹ đã ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ bé, lưng đã còng theo năm tháng. Nhưng mỗi ngày, mẹ vẫn chèo đò đưa bộ đội qua sông.

Chiếc thuyền nhỏ, mái chèo cũ, nhưng chuyến đò của mẹ lại mang theo những điều lớn lao. Đó là những người lính ra trận, là vũ khí, lương thực, là niềm tin nối liền hai bờ chiến tuyến.

Có những ngày bom rơi dày đặc. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Mặt sông dậy sóng. Những người lính trẻ nhìn mẹ, không khỏi lo lắng:

“Mẹ ơi, nguy hiểm lắm, để chúng con chèo!”

Mẹ chỉ cười: “Mẹ quen rồi, các con cứ ngồi yên.”

Mái chèo vẫn nhịp nhàng, vững vàng như chính ý chí của người mẹ.

Một lần, bom rơi sát mạn thuyền, nước bắn tung trắng xóa. Con thuyền chao đảo. Nhưng mẹ vẫn giữ chặt tay chèo, đưa thuyền cập bến an toàn.

Người lính bước xuống, quay lại nhìn mẹ, mắt đỏ hoe. Anh không biết nói gì, chỉ khẽ cúi đầu.

Mẹ lại quay thuyền, chuẩn bị cho chuyến tiếp theo.

Với mẹ, không có khái niệm nghỉ ngơi. Chỉ cần còn người qua sông, mẹ còn chèo.

Sau chiến tranh, khi đất nước đã yên bình, dòng Nhật Lệ trở lại hiền hòa. Nhưng người dân nơi đây vẫn nhắc về mẹ với tất cả sự kính trọng.

Hình ảnh người mẹ già chèo đò giữa bom đạn đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm thầm lặng.

Mẹ không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu, nhưng mỗi chuyến đò của mẹ là một lần góp sức cho chiến thắng.

Người ta gọi mẹ là anh hùng. Nhưng nếu hỏi, có lẽ mẹ chỉ cười hiền: “Mẹ làm những gì cần làm thôi…”

Chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn