MAI CHÈO MÁU TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Câu chuyện đầy bi tráng về người con gái sông nước Quảng Trị, một mình chèo chiếc xuồng độc mộc vượt qua làn mưa bom rải thảm trên sông Thạch Hãn để đưa những người thương binh từ Thành cổ về tuyến sau an toàn.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, sông Thạch Hãn trở thành dòng sông máu, nơi hứng chịu hàng vạn quả pháo từ hạm đội Mỹ dội vào mỗi ngày nhằm cắt đứt đường chi viện cho Thành cổ Quảng Trị. Bà Nguyễn Thị Thu ngày ấy mới bước sang tuổi 19, là cô gái lái đò cự phách của bến sông quê hương, tình nguyện tham gia đội thuyền đêm tải thương.
Bà Thu kể lại, mặt sông Thạch Hãn khi ấy không lúc nào ngớt tiếng nổ. Pháo sáng rực trời khiến mặt nước loang loáng đỏ như máu. Các chiến sĩ bị thương từ Thành cổ được chuyển ra bến sông trong tình trạng rất nặng. Nhiệm vụ của bà là dùng chiếc xuồng độc mộc nhỏ nhoi, lướt qua những cột nước bom nổ dựng đứng để đưa các anh sang bờ Bắc.
Đêm ngày 16/8/1972, chiếc xuồng của bà Thu chở theo 6 thương binh nặng đang lướt ra đến giữa dòng sông thì một loạt trận pháo kích bất ngờ ập xuống. Một quả đạn nổ gần hất tung mạn xuồng, nước sông tràn vào xối xả. Mảnh pháo găm trúng bắp tay trái của bà Thu, máu tuôn ra ướt đẫm cả mái chèo. Phía dưới sàn xuồng, những người thương binh nén đau đớn, thều thào: "Em ơi, bỏ tụi anh lại đi, bơi vào bờ đi không chết hết cả lũ bây giờ!".
Nhìn những gương mặt đồng đội sạm đen vì khói súng, bà Thu hét lên trong nước mắt: "Không! Còn thở là em còn chèo! Em không bỏ các anh đâu!".
Nén cơn đau tột cùng, bà Thu lấy chiếc khăn rằn quấn chặt vết thương ở tay, rồi dùng một tay và chân còn lại làm điểm tựa, tiếp tục quai chèo điên cuồng lướt tới. Đôi bàn tay rách da, máu hòa cùng nước sông lạnh ngắt bám chặt vào cán gỗ.
Bà chèo xuồng lạng lách qua những quầng lửa, vượt qua các xoáy nước dữ do bom cày xới, đưa chiếc xuồng cập bến bờ Bắc an toàn trong sự ngỡ ngàng của các y bác sĩ quân y.
Đưa được người thương binh cuối cùng lên cáng, bà Thu mới ngã khuỵu xuống bãi cát vì kiệt sức và mất máu. Suốt 81 ngày đêm chiến dịch, chiếc xuồng của người con gái ấy đã cứu sống hàng trăm chiến sĩ. Đối với bà Thu, dòng sông Thạch Hãn năm ấy vừa là ký ức đau thương, vừa là khúc tráng ca bất tử của một thời hoa lửa anh hùng.



