MÁI CHÈO TUỔI MƯỜI BỐN GIỮA DÒNG SÔNG LỬA
MÁI CHÈO TUỔI MƯỜI BỐN GIỮA DÒNG SÔNG LỬA


NH HÙNG LIỆT SĨ VŨ BẢO – MÁI CHÈO TUỔI MƯỜI BỐN GIỮA DÒNG SÔNG LỬA
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, đã có biết bao người con Việt Nam sẵn sàng gác lại tuổi xuân, cuộc sống riêng tư để đứng lên bảo vệ quê hương. Có những người ra đi khi mái tóc còn xanh, có những người chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất quê hương. Trong số những tấm gương sáng ngời ấy có Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo, người thiếu niên quê vùng biển Đề Gi, đã hy sinh khi mới 14 tuổi nhưng để lại một câu chuyện bất tử về lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần hy sinh vì đồng chí, vì cách mạng.
Anh hùng liệt sĩ Vũ Bảo tên thật là Võ Văn Bảo, sinh năm 1949 trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng tại thôn An Quang, xã Cát Khánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Tuổi thơ của Vũ Bảo gắn với quê hương miền biển còn nhiều gian khó. Cha anh tập kết ra Bắc, Vũ Bảo lớn lên trong vòng tay của mẹ và bà con xóm làng. Chính hoàn cảnh đất nước bị chia cắt, quê hương thường xuyên phải đối mặt với sự truy lùng, đàn áp của quân địch đã sớm hun đúc trong người thiếu niên ấy tình yêu quê hương và ý thức trách nhiệm đối với cách mạng.
Năm 1963, khi mới 14 tuổi, Vũ Bảo đã tham gia cách mạng, làm nhiệm vụ giao liên và du kích địa phương. Công việc của một chiến sĩ giao liên tuy thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Anh phải chạy thư hỏa tốc, chuyển công văn, tài liệu mật, theo dõi tình hình địch và kịp thời báo cáo cho cán bộ. Ở tuổi mà nhiều bạn bè cùng trang lứa vẫn còn cắp sách đến trường, Vũ Bảo đã phải đối mặt với những cuộc truy lùng, những chuyến đi trong đêm và hiểm nguy luôn rình rập.
Nhưng chính trong những công việc tưởng như âm thầm ấy, phẩm chất của người chiến sĩ trẻ dần được khẳng định. Vũ Bảo nhanh nhẹn, gan dạ, thông minh và luôn hoàn thành nhiệm vụ. Anh hiểu rằng mỗi lá thư được chuyển đi an toàn, mỗi cán bộ được bảo vệ, mỗi thông tin được báo cáo kịp thời đều có thể góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng và đồng bào.
Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trong trái tim Vũ Bảo đã có một tình yêu quê hương thật lớn lao. Và rồi, một ngày tháng Bảy năm 1963, người thiếu niên ấy đã phải đối diện với thử thách cuối cùng của cuộc đời mình.
Ngày 20 tháng 7 năm 1963, tại thôn An Quang, một cuộc họp quan trọng của cán bộ cách mạng đang diễn ra thì quân địch bất ngờ tổ chức bao vây, càn quét. Vòng vây nhanh chóng khép chặt. Con đường bộ gần như bị phong tỏa, những người cán bộ cách mạng đứng trước nguy cơ bị bắt hoặc hy sinh. Trong tình thế hiểm nghèo ấy, con sông trở thành con đường duy nhất để rút lui.
Vũ Bảo lúc ấy được giao nhiệm vụ cảnh giới. Khi phát hiện tình hình nguy cấp, anh nhanh chóng đưa đoàn cán bộ tìm đường ra bờ sông. Bằng sự nhanh trí và gan dạ, Vũ Bảo đã dẫn được bảy cán bộ cách mạng thoát khỏi vòng vây và lên thuyền vượt sông.
Con thuyền bắt đầu rời bến. Giữa dòng nước, tưởng như đoàn cán bộ đã có cơ hội thoát hiểm, nhưng quân địch đã phát hiện. Từ trên bờ, những loạt đạn liên tiếp trút xuống mặt sông. Tiếng súng xé tan không gian. Mặt nước rung lên bởi những đường đạn. Con thuyền nhỏ trở nên quá mong manh giữa làn mưa đạn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ Bảo hiểu rằng nếu những cán bộ cách mạng trên thuyền bị thương vong thì tổn thất đối với cách mạng sẽ vô cùng lớn. Anh quyết định để mọi người nép xuống, thậm chí bám vào mạn thuyền, còn mình đứng lại chèo thuyền.
Một mình Vũ Bảo giữa dòng. Mái chèo trong tay anh vẫn đều đặn đưa con thuyền tiến về phía trước. Không có áo giáp che thân, không có vũ khí mạnh trong tay, thứ duy nhất giúp anh chống lại hiểm nguy chính là lòng dũng cảm và ý chí bảo vệ đồng đội.




