Người có công giúp đỡ cách mạng

MAI ĐI ĐÁNH MỘT TRẬN KHÔNG SÚNG

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thị Thu Hiền (Đoàn Xã Kẻ Sặt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai anh em Ông đều làm Đại đội trưởng của hai đơn vị địa phương tỉnh Thừa Thiên. Hai anh em hợp đồng nhau đánh một đồn địch, nhưng sau thấy ngon ăn quá, Ông đem quân đánh trước và dành được thắng lợi hoàn toàn. Ở thời điểm đó vệ quốc đoàn cũng đánh chưa thu được Trung liên, mà đơn vị Ông đánh thu được hai Trung liên, một số Tiểu liên và súng trường, cả đơn vị mừng rớn lên.

Nhưng đột nhiên có lệnh của tỉnh trưng thu hai khẩu súng Trung liên của đơn vị Ông để thành lập Tiểu đoàn tỉnh. Cán bộ chiến sĩ trong đơn vị bất mãn bực dọc thốt lên: Chưa nhìn rõ mặt cây súng đã thu rồi. Ông cũng vậy, nhưng để động viên đơn vị ông nói: “Mai ta sẽ đi đánh một trận không súng”. Nghe nói đi đánh không mang theo súng các chiến sĩ đều ngần ngại, Ông giải thích… Thế rồi ngày mai đi thật, không cho lính mang theo vũ khí, ai có dao găm thì mang theo, không thì thôi. Ông cho cải trang hành quân vào sau lưng địch sát nách Huế, nơi mà chúng cho là an toàn nhất, cho lính phân tán rải rác trong dân. Đang giữa mùa gặt, bọn giặc lùa dân đi gặt để cướp lúa. Địch có một Trung đội, có 1 cây Trung liên, 1 Tiểu liên, 5 súng trường, còn lại là roi vọt gậy gộc dùng để đánh đập dân chúng. Đơn vị Ông cũng bị giặc lùa ra để đi gặt, người cầm đòn xóc người vằng, hái, thế là kế hoạch Ông chọn sao mà thích hợp vậy! Ông bí mật ra hiệu cho đơn vị phân tán hai kèm một. Địch đang huênh hoang khoác lác thì Ông ra lệnh: “Ôm hè”! Thế là Trung đội địch bị bắt gọn, tất nhiên là bị thu toàn bộ vũ khí. Ông nói: Lần này thì Tỉnh không thể thu của ta được, ta có dùng vũ khí của đơn vị đi đánh đâu, tay không ta vẫn lấy được súng giặc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn