Mãi đợi ngày anh trở về
Bà Nguyễn Thị Lý là chị gái của một liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, bà vẫn gìn giữ những kỷ vật của em trai và coi đó là báu vật của gia đình, đồng thời luôn nhắc nhở con cháu về sự hy sinh của thế hệ đi trước.
Năm 1968, em trai của bà Nguyễn Thị Lý tình nguyện nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, anh chỉ mang theo vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay do mẹ khâu và lời hứa sẽ trở về sau ngày đất nước thống nhất. Cả gia đình tiễn anh trong niềm tự hào xen lẫn lo lắng.
Trong thời gian ở chiến trường, gia đình chỉ nhận được vài lá thư ngắn. Anh luôn viết rằng mình khỏe, đơn vị đoàn kết và động viên mọi người ở quê yên tâm lao động sản xuất. Anh không kể về những trận bom ác liệt hay những khó khăn nơi chiến trường vì sợ mẹ và chị em trong nhà lo lắng.
Đầu năm 1970, gia đình nhận giấy báo tử. Tin dữ khiến mẹ anh ngã quỵ, còn bà Lý lặng người khi biết em trai đã anh dũng hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Dù đau đớn, gia đình vẫn luôn tự hào vì anh đã cống hiến tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Nhiều năm sau chiến tranh, bà Lý vẫn cẩn thận giữ lại những lá thư, tấm ảnh và chiếc khăn tay của em trai trong một chiếc hộp gỗ. Mỗi dịp ngày 27/7, bà lại cùng con cháu thắp hương tưởng nhớ anh và các liệt sĩ đã ngã xuống vì đất nước. Bà thường kể cho các cháu nghe về người cậu mà các em chưa từng gặp, để các cháu hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mất mát của nhiều gia đình Việt Nam.
Đối với bà Lý, người em trai mãi mãi ở tuổi hai mươi. Dù thời gian có trôi qua, tình cảm gia đình và lòng biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ vẫn luôn vẹn nguyên. Bà mong thế hệ trẻ sẽ tiếp nối truyền thống yêu nước, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



