Mái hiên mùa mưa
Mái hiên mùa mưa
Mẹ Lê Thị Quế sống ở một làng nhỏ Quảng Trị. Mái hiên nhà mẹ thấp và cũ, mùa mưa thường dột.
Những năm chiến tranh, ba người con trai của mẹ đều đi chiến đấu.
Mỗi lần trời mưa lớn, mẹ lại đứng dưới mái hiên nhìn con đường đất trước nhà. Mẹ nghĩ biết đâu các con trở về trong một ngày mưa như thế.
Nhưng người mẹ chờ mãi không thấy.
Hai người con lần lượt hy sinh. Người cuối cùng cũng không trở về.
Sau hòa bình, mái hiên được sửa lại. Con cháu muốn xây một căn nhà mới, mẹ vẫn muốn giữ lại phần mái cũ.
Mẹ bảo: “Ngày trước các con mẹ hay đứng ở đây.”
Mỗi dịp giỗ, mẹ lại kê một chiếc ghế dưới mái hiên, đặt ấm trà lên bàn.
Mẹ nói như thể các con vẫn đang ngồi trước mặt.
“Về uống với mẹ chén trà.”
Không ai nói rằng những người con đã mãi mãi không thể trở về.
Bởi mọi người hiểu rằng với một người mẹ, tình yêu dành cho con không kết thúc khi chiến tranh kết thúc. Nó ở lại trong từng mái nhà, từng cơn mưa và từng buổi chiều lặng gió.


