Anh hùng Lực lượng vũ trang

MÃI LÀ GIÁ SÚNG, LỖ CHÂU MAI VÀ BỨC TƯỜNG THÉP CỦA TỔ QUỐC

Trong giây phút tự hào, bồi hồi sau khi xem được video lịch sử huy hoàng của 3 vị anh hùng đã hy sinh Điện Biên Phủ-1954. Lòng tôi dâng lên một câu hỏi " Nếu như được sống dưới thời ông bà thì ta có dựng xây được hôm nay?"

Cao Bằng23/08/2026Bùi Thị Việt Ý (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những khoảnh khắc trong lịch sử không dừng lại ở lằn ranh thời gian, mà ngưng đọng thành biểu tượng vĩnh hằng của lòng yêu nước. Khi vô tình xem lại những thước phim lịch sử về ba vị anh hùng trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, trái tim tôi dường như khựng lại trước những diễn biến bi hùng của quá khứ.

Đó là câu chuyện trong trận Mường Pồn khốc liệt năm 1953, anh chiến sĩ Bế Văn Đàn (quê Cao Bằng) mang thương tích trên người nhưng vẫn gánh vác nhiệm vụ liên lạc dũng cảm. Khi hỏa lực địch xối xả vây hãm, khẩu súng trung liên của đồng đội không có chỗ đặt giá đỡ, anh đã không ngần ngại nhấc hai chân súng đặt lên vai mình, dõng dạc hô: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí bắn đi!". Anh đứng vững làm giá súng sống cho đến hơi thở cuối cùng để giữ vững dòng đạn tiến công.

Đó là giây phút nghẹt thở tại trận mở màn Him Lam năm 1954, anh Phan Đình Giót (quê Hà Tĩnh) cùng đồng đội đánh bốc cháy nhiều hỏa điểm địch. Khi đại đội chỉ còn cách hỏa điểm chùm cuối cùng vài chục mét thì hỏa lực từ lỗ châu mai địch bất ngờ nhả đạn liên tục làm rụng rời đội hình tiến quân. Mặc cho thân thể mang nhiều vết thương mất máu, anh vẫn dồn hết tàn lực rướn người, áp sát rồi lao toàn bộ thân mình lấp kín lỗ châu mai. Tiếng súng địch câm bạt, nhường đường cho đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm.

Và đó là đêm kéo pháo gian khổ qua những dốc núi thót tim ở rừng Điện Biên, anh Tô Vĩnh Diện (quê Thanh Hóa) cùng đồng đội gồng mình giữ khẩu pháo cao xạ nặng hàng tấn trên đường dốc hẹp. Khi dây tời đứt đột ngột, khẩu pháo mất trớn lao nhanh xuống vực sâu, trong khoảnh khắc sinh tử giữa tính mạng bản thân và tài sản của Tổ quốc, anh đã dũng cảm lao mình vào bánh pháo, lấy thân mình chèn giữ khẩu pháo không bị rơi xuống vực.

Giữa ranh giới sống chết, họ xem thân xác mình làm điểm tựa cho đồng đội, làm nhịp cầu cho chiến thắng của dân tộc, gửi lại thanh xuân mãi mãi ở tuổi đôi mươi.

Ngắm nhìn những diễn biến bất tử ấy, bất giác trong tôi vang lên câu hát trăn trở trong bài hát Nghỉ hè sơ nghỉ hưu: "Nếu như được sống giống như thời ba mẹ, liệu ta có dựng xây được hôm nay?". Câu hỏi ấy như một nhịp chạm xoáy sâu vào tâm trí, buộc thế hệ trẻ phải giật mình nhìn lại. Lịch sử chưa bao giờ là những trang sách khô khan nằm yên trên kệ, mà chính là từng nhịp đập, từng giọt máu và sự hy sinh vô bờ bến của lớp lớp cha anh. Hòa bình ta đang thở hôm nay không hề miễn phí, nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng khát vọng sống trọn vẹn của những con người vĩ đại ấy.

Nhưng lòng biết ơn nếu chỉ dừng lại ở sự xúc động hay những lời hứa sáo rỗng thì vẫn chưa đủ. Trong kỷ nguyên mới, "giặc" không còn là kẻ thù xâm lược mang bom đạn, mà là sự tụt hậu, nghèo nàn và thiếu hụt tri thức. Nếu ngày xưa cha ông lấy thân mình làm giá súng, lấp lỗ châu mai để bảo vệ từng tấc đất tự do, thì hôm nay, chúng ta phải biến tri thức, sự sáng tạo và bản lĩnh làm "bức tường thép" giữ vững chủ quyền và nâng tầm vị thế Việt Nam trên trường quốc tế.

Ngọn lửa từ quá khứ đã được trao tay. Bằng nỗ lực học tập mỗi ngày, bằng lối sống tử tế và khát vọng cống hiến không ngừng, thế hệ trẻ hôm nay xin hứa sẽ bước tiếp con đường mà cha anh đã khai phá, giữ vững hòa bình và xây dựng Tổ quốc ngày càng vinh quang, vững mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn