MÃI LÀ NGƯỜI LÍNH TRONG TRÁI TIM
Bây giờ tôi đã cao tuổi, tóc bạc như cước, đi lại chậm chạp, không còn khỏe như những năm tháng tuổi trẻ, nhưng trong lòng vẫn luôn thấy mình là người lính, vẫn sẵn sàng đứng lên nếu Tổ quốc cần. Tôi vui mỗi khi thấy quê hương phát triển, con đường rộng ra, nhà cửa cao lên, đời sống người dân được cải thiện, các em học hành tiến bộ. Tôi mong lớp trẻ tiếp nối truyền thống, yêu nước, cần cù, sáng tạo, đoàn kết, xây dựng Đằng Trung, Hoằng Hóa ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những gì thế hệ trước đã cống hiến. Với tôi, cuộc đời này đã trọn vẹn: được sinh ra trên mảnh đất này, được bảo vệ nó, được xây dựng nó, được chứng kiến nó phát triển. Dù đi đến đâu, làm gì, tôi vẫn tự hào nói: “Tôi là Nguyễn Trọng Chức, là người con của Đằng Trung, là người lính của Tổ quốc, và tôi yêu quê hương, yêu đất nước bằng cả trái tim mình, cho đến hơi thở cuối cùng”.



