Cựu chiến binh

Mãi Mãi một thời " Hoa Lửa"

Ninh Bình16/05/2026Lã Hữu Đạt (xã Yên Mô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa" của ông Phạm Văn Hựu không chỉ là một mảnh ký ức cá nhân, mà là một phần của pho sử vàng dân tộc. Ở tuổi ngoài 60, khi nhìn lại chặng đường đã qua, ông cảm thấy tự hào vì mình đã sống những năm tháng đẹp nhất, rực rỡ nhất trong khói lửa chiến tranh. Ở cái tuổi xế chiều, khi nhìn lại cuộc hành trình từ một chàng trai trẻ thôn Trinh Nữ lên biên giới Vị Xuyên và trở về, ông Hựu tự mỉm cười vì đã có một "thời hoa lửa" đúng nghĩa. Với ông, quãng thời gian từ 1982 đến 1984 là những trang đẹp nhất và cũng khốc liệt nhất của cuốn nhật ký cuộc đời. "Hoa" chính là lý tưởng sống cao đẹp, là tình đồng chí nồng hậu và những khát vọng xanh rờn của tuổi trẻ. "Lửa" chính là đạn pháo quân thù, là sự tàn khốc của chiến tranh đã tôi luyện nên ý chí gang thép của ông. Dù những vết thương cũ trên cơ thể thỉnh thoảng lại gây đau nhức mỗi khi thời tiết thay đổi, nhưng ông xem đó là những "huy hiệu danh dự" mà cuộc chiến đã tặng cho mình. Ông cảm thấy mãn nguyện vì đã hoàn thành sứ mệnh của một công dân đối với Tổ quốc và nay lại được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, làng xóm. Niềm vui của ông hiện nay là thấy quê hương Yên Mô ngày càng đổi mới, thấy thế hệ con cháu trưởng thành và luôn biết kính trọng lịch sử. "Thời hoa lửa" ấy không mất đi, nó vẫn luôn cháy sáng trong tâm trí ông, nhắc nhở ông về một thời đại mà lòng yêu nước luôn được đặt lên trên hết, và nó sẽ tiếp tục được truyền thụ lại qua những phiếu thu thập tư liệu, những câu chuyện kể cho đời sau. Khép lại những trang hồi ký, hình ảnh Trung sĩ Phạm Văn Hựu vẫn sáng ngời tinh thần thép. Câu chuyện của ông sẽ còn mãi như một bản hùng ca về ý chí kiên cường, lòng dũng cảm, là nguồn cảm hứng vô tận cho các thế hệ mai sau về một thời hoa lửa không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn