Bài viết

Mãi Mãi tuổi 20

Phú Thọ17/06/2026Đoàn xã An Nghĩa (Đoàn xã An Nghĩa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc – Mãi mãi tuổi hai mươi

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, có biết bao người thanh niên đã gác lại những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Họ đã sống một cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng vô cùng đẹp đẽ, để lại những dấu ấn không thể phai mờ trong lòng các thế hệ mai sau. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – người đã để lại cuốn nhật ký nổi tiếng "Mãi mãi tuổi hai mươi", trở thành biểu tượng của lý tưởng sống cao đẹp, tinh thần yêu nước và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.

Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội trong một gia đình giàu truyền thống hiếu học. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, anh đã nổi tiếng là học sinh chăm chỉ, học giỏi và rất yêu văn học. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, anh thi đỗ vào Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội – một trong những ngôi trường danh giá nhất lúc bấy giờ. Tương lai rộng mở đang chờ đón chàng sinh viên trẻ với biết bao ước mơ, hoài bão.

Thế nhưng, đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Hàng ngày, những đoàn thanh niên nối tiếp nhau lên đường ra mặt trận. Chứng kiến đồng bào và đồng đội đang chiến đấu nơi tuyến lửa, Nguyễn Văn Thạc không thể yên lòng tiếp tục học tập khi Tổ quốc cần những người con sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do. Năm 1971, anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ, gác lại giảng đường đại học để khoác lên mình màu áo lính.

Trước ngày lên đường, Nguyễn Văn Thạc bắt đầu viết nhật ký. Những trang viết của anh không chỉ ghi lại cuộc sống hành quân gian khổ mà còn là nơi gửi gắm những suy nghĩ chân thành về tình yêu gia đình, tình bạn, tình yêu tuổi trẻ và trên hết là tình yêu Tổ quốc. Qua từng dòng chữ, người đọc cảm nhận được một tâm hồn rất giàu cảm xúc nhưng cũng vô cùng kiên cường.

Con đường hành quân vào chiến trường kéo dài hàng nghìn kilômét qua dãy Trường Sơn hùng vĩ. Những người lính trẻ phải vượt qua mưa bom, bão đạn, sốt rét rừng, thiếu lương thực và biết bao hiểm nguy rình rập. Có những ngày phải đi bộ hàng chục kilômét, quần áo ướt sũng vì mưa rừng, đôi chân phồng rộp vì đường núi. Nhưng trong cuốn nhật ký, Nguyễn Văn Thạc rất ít khi than phiền. Anh luôn động viên bản thân và đồng đội phải giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.

Có những đêm ngồi bên ánh đèn dầu giữa rừng sâu, anh viết về Hà Nội với nỗi nhớ da diết. Anh nhớ mái trường, nhớ thầy cô, bạn bè, nhớ gia đình và những con phố thân quen. Nhưng mỗi lần nhớ nhà cũng là lúc anh tự nhắc mình rằng hàng triệu người Việt Nam đều đang chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng để đổi lấy hòa bình cho dân tộc. Chính suy nghĩ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để anh tiếp tục bước đi.

Trong nhật ký, Nguyễn Văn Thạc từng viết rằng tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người và sẽ thật ý nghĩa nếu tuổi trẻ ấy được cống hiến cho đất nước. Anh không sợ gian khổ, cũng không sợ cái chết, điều anh trăn trở nhất là làm sao sống thật có ích, thật xứng đáng với niềm tin của gia đình, đồng đội và Tổ quốc. Những suy nghĩ ấy thể hiện bản lĩnh và lý tưởng sống cao đẹp của một thanh niên Việt Nam trong thời chiến.

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành nơi diễn ra những trận chiến vô cùng ác liệt. Nguyễn Văn Thạc cùng đơn vị được lệnh hành quân vào chiến đấu. Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận đánh quyết liệt, anh đã anh dũng hy sinh khi mới vừa tròn 20 tuổi. Ước mơ trở thành nhà giáo, nhà nghiên cứu văn học của anh mãi mãi dang dở, nhưng tuổi hai mươi của anh đã hóa thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.

Sau chiến tranh, cuốn nhật ký của Nguyễn Văn Thạc được gia đình gìn giữ và xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi hai mươi". Cuốn sách nhanh chóng tạo nên sức lan tỏa mạnh mẽ trong xã hội, được hàng triệu độc giả đón đọc. Những trang nhật ký chân thực, trong sáng và đầy cảm xúc đã giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về những hy sinh to lớn của cha anh, đồng thời cảm nhận được vẻ đẹp của một thế hệ thanh niên sống hết mình vì Tổ quốc.

Đọc "Mãi mãi tuổi hai mươi", người ta không chỉ thấy hình ảnh của riêng Nguyễn Văn Thạc mà còn thấy cả một thế hệ thanh niên Việt Nam mang trong mình khát vọng độc lập, tự do và niềm tin mãnh liệt vào tương lai đất nước. Họ đã chấp nhận đánh đổi tuổi xuân, thậm chí cả tính mạng, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, học tập và phát triển.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về Nguyễn Văn Thạc vẫn còn nguyên giá trị. Tuổi trẻ hôm nay không còn cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có những "mặt trận" mới cần chinh phục: học tập, lao động sáng tạo, chuyển đổi số, bảo vệ chủ quyền, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh. Noi gương Nguyễn Văn Thạc chính là biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm, dám ước mơ và dám cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn