Bài viết

"Mãi mãi tuổi 20": Dòng nhật ký tiên tri và lời thề tuổi trẻ của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc

Gác lại tấm hộ chiếu du học và ghế nhà trường Đại học Tổng hợp, sinh viên giỏi toàn miền Bắc Nguyễn Văn Thạc đã dâng trọn tuổi 20 tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Dòng nhật ký nguyên bản của anh mang theo dự báo chính xác đến kỳ diệu về ngày chiến thắng.

Hà Nội21/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc sinh ngày 14/10/1952 tại làng Cổ Nhuế, Từ Liêm, Hà Nội. Anh là một học sinh chuyên Văn xuất sắc, từng đoạt giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc năm học 1969–1970. Khi đang là sinh viên năm thứ nhất khoa Toán - Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ngày 6/9/1971, anh gác lại ước mơ du học để lên đường nhập ngũ.

Anh chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị khốc liệt và anh dũng hy sinh vào ngày 30/7/1972 tại xã Triệu Long, huyện Triệu Phong khi vừa tròn 20 tuổi đời, 10 tháng tuổi quân.

Cuốn nhật ký "Chuyện đời" (sau này được xuất bản thành sách "Mãi mãi tuổi 20") do anh ghi chép từ ngày 2/10/1971 đến ngày 3/6/1972 là một di vật vô giá. Dưới đây là những đoạn trích nguyên bản đầy bi tráng và lãng mạn từ cuốn nhật ký của anh:

"2/10/1971: Mình đã ghi được nhiều đâu? Đã sống được bao nhiêu đâu? Đêm nay là đêm thứ hai ở trong quân ngũ. Mọi cái còn lạ lẫm quá... Nhưng mình không tiếc những ngày đã qua, không tiếc những gì mình không được hưởng. Mình chỉ tiếc là không được sống nhiều hơn nữa cho đất nước, cho bạn bè."

"13/10/1971: Cho tới hôm nay, quân đội đã cho mình biết thế nào là giá trị của lao động, của sự hy sinh... Đất nước đang có chiến tranh, những người như mình phải ra trận. Đó là lẽ sống, là trách nhiệm."

"18/4/1972: Đêm nay, hành quân qua những dòng sông, những con đường cháy lửa. Bom đạn giặc Mỹ cày xới từng tấc đất. Nhưng kỳ diệu thay, dưới hào sâu vẫn có những bông hoa dại nở rộ. Tuổi trẻ chúng mình cũng như những bông hoa ấy, phải nở rực rỡ nhất ngay giữa chảo lửa."

Đặc biệt, ngày 3/6/1972, tại ngã ba Bãi Lấm (Bố Trạch, Quảng Bình), trước khi chính thức vượt sông Bến Hải bước vào tọa độ chết Quảng Trị, anh đã dừng bút và để lại dòng nhật ký mang tính tiên tri kỳ diệu:

"3/6/1972: ... Bâng khuâng nửa như đi, nửa như ở. Vẫn biết rằng nơi ấy là gian khổ, là hy sinh, nhưng lòng vẫn thúc giục. Đêm nay, mình sẽ vượt sông... Thèm cất tiếng hát thốt lên lời ca của lòng mình. Thèm được sống giữa bè bạn, giữa tình yêu... ... Ai vịt bầu, ai là tướng quân? Hãy chờ xem! Hãy để thời gian trả lời! Đến 28/4/1975, mình sẽ trả lời câu hỏi ấy... Nào, quay lại đi, quay lại nhìn lần cuối cùng con đường Bắc - Nam. Chào nhé, chào tất cả!"

Dòng chữ "Đến 28/4/1975..." được Nguyễn Văn Thạc viết ra năm 1972, khi chiến tranh đang ở giai đoạn cam go nhất. Chỉ chênh lệch đúng 2 ngày so với mốc lịch sử 30/4/1975 – ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước trọn niềm vui. Dù anh không kịp có mặt trong ngày chiến thắng, nhưng tinh thần và tuổi 20 bất tử của anh đã hòa vào khúc khải hoàn đại thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn