Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Mãi mãi tuổi 20” – ký ức một người lính trẻ trên đường Trường Sơn-NDC

Hà Tĩnh10/04/2026DƯƠNG VĂN NGHĨA (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Ngày nhập ngũ – rời giảng đường chưa kịp khép sách

Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên trẻ, vừa rời giảng đường đại học thì lên đường nhập ngũ. Trong nhật ký, anh viết những dòng đầu tiên rất giản dị: không nói về chiến công, không nói về vinh quang, mà chỉ là cảm giác bỡ ngỡ của một người vừa rời tuổi học trò.

Anh từng viết rằng mình vẫn còn “mùi phấn trắng” trên tay, nhưng đã khoác lên vai ba lô nặng trĩu của người lính.

Có những đêm đầu tiên trong quân ngũ, anh không ngủ được. Không phải vì bom đạn, mà vì nhớ lại cuộc sống cũ – những con đường Hà Nội, những trang sách còn dang dở, và những ước mơ chưa kịp gọi tên.

2. Trường Sơn – con đường không chỉ bằng đất đá

Khi hành quân vào Trường Sơn, mọi thứ trở nên khác hoàn toàn.

Con đường không còn là con đường đúng nghĩa, mà là:

những vết bom cày nát

những đoạn rừng bị xé toạc

những con dốc trơn trượt không biết đâu là điểm dừng

Anh ghi lại rằng có những ngày đi bộ hàng chục cây số, vai đau rát vì ba lô, chân tê cứng vì bùn đất.

Nhưng điều khiến anh nhớ nhất không phải sự mệt mỏi, mà là sự im lặng kỳ lạ giữa rừng. Một sự im lặng luôn có thể bị xé toạc bất cứ lúc nào bởi tiếng máy bay.

3. Những lần chạm vào cái chết

Trong nhật ký, có những đoạn viết rất ngắn, nhưng ám ảnh:

“Hôm nay bom rơi gần đội hình. Đất tung lên như sóng.”

Không ai biết trước được khi nào mình là mục tiêu. Có những lúc anh và đồng đội phải nằm ép xuống đất, không dám cử động, nghe tiếng bom nổ rung cả ngực.

Sau mỗi trận như vậy, người còn sống lại đứng dậy, phủi đất, rồi đi tiếp – như thể chưa có gì xảy ra.

Nhưng thực ra, ai cũng hiểu: mỗi lần như vậy là một lần ranh giới giữa sống và chết bị xóa nhòa.

4. Tình đồng đội – thứ giữ người ta đứng dậy

Điều khiến nhật ký của anh trở nên đặc biệt không phải chỉ là chiến tranh, mà là tình người.

Có lần một đồng đội bị sốt rét giữa rừng. Không thuốc men đầy đủ, cả nhóm thay nhau cõng, thay nhau dìu đi.

Anh viết:

“Nếu một người gục xuống, cả đội hình sẽ chậm lại. Nhưng nếu bỏ rơi nhau, thì không ai còn là mình nữa.”

Trong những đêm dừng chân, họ ngồi sát nhau, chia từng nắm cơm nhỏ, từng ngụm nước ít ỏi. Không ai nói nhiều. Nhưng sự im lặng đó lại là một thứ gắn kết rất mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn