Bài viết

MÃI MÃI TUỔI ĐÔI MƯƠI: NGƯỜI VIẾT KHÁT VỌNG TRÊN TRANG GIẤY RỰC LỬA

Quảng Ngãi01/06/2026liên đội trường tiểu học Nghĩa Thuận (liên đội trường tiểu học Nghĩa Thuận, xã Nghĩa Giang, Tỉnh Quảng Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc sinh ra và lớn lên giữa lòng Hà Nội. Anh không phải là một người lính sinh ra để cầm súng, mà là một tâm hồn tài hoa, một sinh viên xuất sắc của khoa Toán, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Với trí tuệ mẫn tiệp và ngòi bút giàu cảm xúc, anh từng đạt giải Nhất học sinh giỏi văn toàn miền Bắc. Thế nhưng, vào năm 1971 – khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất – anh đã chọn gác lại những con số, những định lý và cả cánh cửa tương lai rộng mở để lên đường nhập ngũ.

Trong ba lô của người chiến sĩ trẻ ấy, ngoài quân trang, còn có một báu vật: Cuốn nhật ký.

Những dòng viết trong "Mãi mãi tuổi đôi mươi" không chỉ là những trang nhật ký cá nhân, mà là nhịp đập của cả một thế hệ. Anh viết về những cung đường hành quân đầy bùn lầy, về những bữa cơm nắm vội vàng, nhưng tuyệt nhiên không có một lời than vãn. Thay vào đó là một niềm tin mãnh liệt. Có một chi tiết khiến bất cứ ai đọc cũng phải nghẹn ngào, đó là lời hẹn ước 4 năm: “Hẹn đến ngày 30/4/1975 sẽ trả lời cho hạnh phúc là gì?”. Một sự tiên đoán kỳ diệu về ngày chiến thắng mà chính anh đã dùng máu xương mình để góp phần dệt nên.

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại mảnh đất Quảng Trị - nơi mà "máu và bùn hòa quyện", anh cùng đồng đội đã chiến đấu kiên cường để bảo vệ Thành cổ. Trong mưa bom bão đạn, tâm hồn anh vẫn xanh mướt những hy vọng. Anh yêu, một tình yêu trong sáng với người bạn gái nơi hậu phương qua những lá thư tay chan chứa nỗi niềm. Tình yêu ấy không làm anh yếu mềm, mà trở thành sức mạnh để anh cầm chắc tay súng, bảo vệ mảnh đất quê hương.

Ngày 30/7/1972, anh ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 20, khi những ước mơ còn dang dở. Anh ra đi, nhưng cuốn nhật ký của anh đã trở thành một "đài hoa" vĩnh cửu.

Nghe câu chuyện về anh, chúng ta hôm nay – những đoàn viên thanh niên sống giữa thời bình – không khỏi tự vấn lòng mình. Anh Thạc và thế hệ của anh đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất cho độc lập dân tộc. Vậy chúng ta sẽ "viết tiếp" câu chuyện của anh như thế nào?

Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa không nhất thiết phải là cầm súng ra trận. Đó là sự kế thừa tinh thần "Dấn thân – Khát vọng – Trách nhiệm". Là khi chúng ta nỗ lực trong học tập, sáng tạo trong lao động, là khi chúng ta khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện để đến với những vùng đất khó khăn. Mỗi giọt mồ hôi của tuổi trẻ hôm nay đổ xuống để xây dựng đất nước giàu mạnh chính là lời hồi đáp trân trọng nhất gửi đến anh.

Nguyễn Văn Thạc đã sống, đã yêu và hy sinh như một đóa hoa lửa rực rỡ nhất. Tên anh không chỉ nằm trên những trang sách, mà đang sống trong dòng máu sục sôi của thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay – những người đang viết tiếp chương mới cho Tổ quốc thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÃI MÃI TUỔI ĐÔI MƯƠI: NGƯỜI VIẾT KHÁT VỌNG TRÊN TRANG GIẤY RỰC LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa