MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
GUYỄN VĂN THẠC – MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Có một chàng trai Hà Nội từng đứng trước một lựa chọn rất khó.
Một bên là giảng đường.
Một bên là chiến trường.
Anh tên Nguyễn Văn Thạc.
Sinh năm 1952, Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên giàu năng khiếu văn chương. Anh từng học tại Đại học Tổng hợp Hà Nội.
Anh có thể đã có một tương lai khác.
Một người trẻ có học vấn.
Một người yêu văn chương.
Một người có thể tiếp tục sống với sách vở và những ước mơ riêng.
Nhưng năm 1971, anh nhập ngũ.
Trước khi lên đường, anh mang theo những suy nghĩ của một người thanh niên đang bước vào chiến tranh.
Anh viết nhật ký.
Những trang nhật ký ấy ghi lại những ngày hành quân, những người đồng đội, nỗi nhớ gia đình, những suy nghĩ về tình yêu, lý tưởng và đất nước.
Điều khiến người đọc xúc động là trong những trang viết ấy, Nguyễn Văn Thạc không phải một nhân vật lịch sử xa xôi.
Anh rất gần.
Anh cũng có những lúc nhớ nhà.
Có những băn khoăn.
Có những ước mơ.
Có những rung động của một chàng trai tuổi đôi mươi.
Chính điều đó khiến cuốn nhật ký của anh trở thành một chứng nhân đặc biệt của thời đại.
Nó cho chúng ta nhìn thấy chiến tranh qua đôi mắt của một người trẻ.
Một người đang sống.
Đang yêu.
Đang mơ ước.
Và đang phải trưởng thành quá nhanh.
Nguyễn Văn Thạc hy sinh năm 1972, khi mới 20 tuổi.
Hai mươi tuổi.
Tuổi mà hôm nay một người trẻ có thể đang chọn trường đại học, chọn nghề nghiệp, bắt đầu những ước mơ đầu tiên.
Còn anh đã gửi lại tuổi hai mươi của mình ở chiến trường.
Sau này, những trang nhật ký của Nguyễn Văn Thạc được tập hợp và xuất bản với tên “Mãi mãi tuổi hai mươi”.
Cái tên ấy khiến người ta lặng đi.
Bởi anh mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi.
Nhưng những trang viết của anh thì tiếp tục lớn lên cùng nhiều thế hệ.
Ngày hôm nay, một người trẻ có thể cầm điện thoại trong tay, nhắn cho cha mẹ bất cứ lúc nào.
Có thể đến trường.



