Mãi mãi tuổi hai mươi
Câu chuyện: Mãi mãi tuổi hai mươi
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi lần đọc lại những trang nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, tôi vẫn cảm nhận được hơi thở của một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ. Đó là thời kỳ mà hàng triệu thanh niên Việt Nam đã gác lại những ước mơ riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội. Anh là sinh viên Khoa Toán, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Giống như bao chàng trai tuổi đôi mươi khác, anh có những ước mơ bình dị về tương lai, về giảng đường đại học và những dự định còn dang dở. Thế nhưng, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, anh đã gác lại tất cả để viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Ngày chia tay gia đình và mái trường thân yêu, Nguyễn Văn Thạc mang theo không chỉ ba lô và quân tư trang mà còn mang theo cả nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng khát vọng được góp sức mình cho đất nước.
Những ngày hành quân vào chiến trường Quảng Trị là chuỗi ngày đầy gian khổ. Đó là những cung đường dài hun hút, những cơn mưa rừng xối xả, những trận sốt rét hành hạ và cả những trận bom đạn ác liệt của kẻ thù. Thế nhưng, giữa muôn vàn khó khăn ấy, người lính trẻ vẫn luôn giữ trong mình niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.
Mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi, Nguyễn Văn Thạc lại cẩn thận mở cuốn sổ nhỏ để ghi lại những suy nghĩ và cảm xúc của mình. Anh viết về đồng đội, về những người mẹ nơi hậu phương ngày đêm mong ngóng tin con, về Hà Nội với những con phố thân quen và cả những dự định còn dang dở của tuổi trẻ.
Qua từng trang nhật ký, người đọc không chỉ thấy hình ảnh của một người lính mà còn bắt gặp tâm hồn nhạy cảm, giàu tình yêu thương của một chàng trai mới bước vào tuổi đôi mươi. Anh nhớ gia đình, nhớ bạn bè, nhớ giảng đường đại học, nhưng trên tất cả, anh hiểu rằng độc lập, tự do của dân tộc là điều thiêng liêng hơn mọi ước mơ riêng.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trên đường hành quân vào chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh khi mới tròn hai mươi tuổi.
Tuổi trẻ của anh mãi mãi dừng lại ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.
Ước mơ trở lại giảng đường còn dang dở.
Những dự định của tương lai chưa kịp thực hiện.
Nhưng những trang nhật ký anh để lại đã trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam.
Nhiều năm sau, cuốn nhật ký của anh được xuất bản với tên gọi “Mãi mãi tuổi hai mươi”. Cuốn sách đã chạm đến trái tim của hàng triệu độc giả bởi sự chân thành, giản dị và tinh thần yêu nước mãnh liệt của một người lính trẻ.
Đọc câu chuyện về Nguyễn Văn Thạc, tôi càng thấm thía rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và tuổi xuân của các thế hệ đi trước. Họ đã sẵn sàng từ bỏ hạnh phúc riêng để đất nước có được độc lập, tự do.
Thế hệ trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra trận, nhưng mỗi người cần biết trân trọng những giá trị của hòa bình, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. Chúng ta cần học tập, lao động và cống hiến hết mình để xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.
Có những cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng giá trị mà họ để lại sẽ còn sống mãi với thời gian. Nguyễn Văn Thạc chính là một người như thế. Anh đã gửi tuổi hai mươi của mình cho Tổ quốc, để hôm nay và mai sau, mỗi khi nhắc đến thế hệ thanh niên thời chiến, chúng ta luôn nhớ về những con người đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cao đẹp.
Và đó cũng chính là vẻ đẹp bất tử của một thời hoa lửa.


