MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Lá thư không bao giờ gửi được của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại Quảng Trị năm 1972. Cuốn nhật ký Mãi mãi tuổi hai mươi được đồng đội lưu giữ nhiều năm mới đến tay gia đình. Đây là những dòng viết thật của một chàng trai Hà Nội trước khi ra trận. Câu chuyện được xác nhận qua nhật ký gốc và người thân.
Chi đoàn cơ sở Ban Quản lý dự án Lưới điện TP. Hồ Chí Minh
MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Tháng Bảy về, giữa những dòng người hối hả của cuộc sống hôm nay, có lẽ ít ai hình dung rằng cách đây hơn nửa thế kỷ, cũng ở độ tuổi hai mươi như bao thanh niên hiện nay, có những chàng trai đã xếp lại giảng đường, gác lại những ước mơ riêng để bước vào chiến trường.
Nguyễn Văn Thạc là một trong những người như thế.
Sinh năm 1952 tại Hà Nội, anh là sinh viên xuất sắc của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Nguyễn Văn Thạc tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Trong ba lô của người lính trẻ ngày ấy không chỉ có quân trang, mà còn có một cuốn sổ nhỏ. Anh gọi đó là “Chuyện đời”.
Trang nhật ký ghi lại những ngày hành quân gian khổ, những suy tư về cuộc sống, về tình yêu và về lý tưởng của tuổi trẻ.
Có những đêm giữa Trường Sơn mưa rừng xối xả, người lính trẻ vẫn ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét để viết. Anh viết về mẹ, về Hà Nội, về những người bạn cùng trang lứa đang tiếp tục học tập nơi giảng đường.
Nhưng điều khiến cuốn nhật ký trở nên đặc biệt chính là tinh thần lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào tương lai đất nước.
Ngày 30/7/1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới tròn hai mươi tuổi.
Người thanh niên ấy đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng cuốn nhật ký thì may mắn được đồng đội giữ gìn.
Nhiều năm sau, những trang viết được công bố với tên gọi “Mãi mãi tuổi hai mươi”, trở thành cuốn sách làm xúc động hàng triệu người Việt Nam.
Đọc những dòng chữ ấy hôm nay, người ta không chỉ thấy một người lính.
Người ta thấy cả một thế hệ.
Một thế hệ sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên tuổi trẻ của mình.
Và có lẽ, điều quý giá nhất mà Nguyễn Văn Thạc để lại không phải là cuốn nhật ký.
Đó là câu trả lời cho thế hệ hôm nay rằng: tuổi trẻ đẹp nhất là khi được sống có lý tưởng và biết cống hiến cho điều lớn lao hơn chính mình.



