“Mãi mãi tuổi hai mươi”
Nguyễn Văn Thạc (1952–1972) là sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội, nhập ngũ và hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Những lá thư và cuốn nhật ký của anh sau này được biết đến rộng rãi qua tác phẩm “Mãi mãi tuổi hai mươi”.
Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội.
Anh là một sinh viên có năng khiếu văn chương, từng đạt thành tích cao trong học tập.
Cuộc sống của một sinh viên đang mở ra với rất nhiều tương lai.
Nhưng năm 1971, Nguyễn Văn Thạc nhập ngũ.
Từ giảng đường đại học, anh bước vào cuộc sống quân ngũ và sau đó được đưa vào chiến trường.
Trong những ngày chiến đấu, Nguyễn Văn Thạc vẫn viết nhật ký.
Anh viết về gia đình.
Về bạn bè.
Về những người đồng đội.
Về những suy nghĩ của một chàng trai khi đứng trước chiến tranh.
Những trang viết ấy cho thấy một điều rất đặc biệt: người lính không phải là những con người không có ước mơ.
Họ có những dự định về tương lai, có tình yêu, có nỗi nhớ và có cả những câu hỏi về cuộc sống.
Nhưng khi đất nước cần, họ đã lựa chọn lên đường.
Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới 20 tuổi.
Nhiều năm sau, những trang nhật ký của anh được xuất bản với tên “Mãi mãi tuổi hai mươi”.
Cuốn sách khiến nhiều thế hệ trẻ xúc động.
Bởi người đọc không nhìn thấy một nhân vật lịch sử xa lạ.
Họ nhìn thấy một người trẻ gần như chính mình: cũng có ước mơ, cũng yêu cuộc sống và cũng muốn được sống.
Chỉ khác rằng anh đã sống trong một thời đại mà Tổ quốc cần thanh niên lên đường.



