Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi
Ngày nhập ngũ, Hòa vừa tròn hai mươi tuổi. Anh mang theo biết bao ước mơ của tuổi trẻ: được học đại học, được trở thành kỹ sư và xây một ngôi nhà nhỏ cho cha mẹ.
Trong những năm tháng chiến tranh, Hòa luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó. Anh sống lạc quan, thường kể chuyện cười để đồng đội quên đi mệt mỏi.
Trong một trận chiến ác liệt, Hòa đã hy sinh khi bảo vệ đồng đội. Trên bàn làm việc của anh chỉ còn cuốn sổ nhỏ với dòng chữ: "Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ lên đường."
Sau ngày hòa bình, đồng đội trở về thăm gia đình Hòa. Mẹ anh lặng lẽ đặt bó hoa lên bàn thờ con trai và mỉm cười trong nước mắt. Đối với bà, Hòa sẽ mãi mãi ở tuổi hai mươi – tuổi đẹp nhất của lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc.



