Mãi mãi tuổi hai mươi
Đây là câu chuyện được kể qua những trang nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – một sinh viên ưu tú của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội đã gác lại ước mơ giảng đường để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những dòng nhật ký chân thực phản ánh cuộc sống, tình đồng đội và lý tưởng sống cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến.
Năm 1971, Nguyễn Văn Thạc đang là sinh viên khoa Toán của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, anh tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ đất nước.
Trước ngày lên đường, anh tạm biệt gia đình, thầy cô và bạn bè. Trong ba lô của người lính trẻ luôn có một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và những câu chuyện diễn ra hằng ngày.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Những người lính phải hành quân hàng trăm ki-lô-mét qua rừng Trường Sơn, vượt suối, trèo đèo, mang theo vũ khí và lương thực trên vai. Có những ngày chỉ ăn vài nắm cơm vắt, uống nước suối và ngủ dưới tán rừng.
Trong một lần hành quân giữa mưa bom, đơn vị của anh gặp nhiều thương vong. Nguyễn Văn Thạc cùng đồng đội nhanh chóng đưa những người bị thương vào nơi an toàn, nhường phần nước uống và lương thực ít ỏi cho nhau. Dù cuộc sống đầy gian khổ, anh vẫn luôn tin tưởng vào ngày đất nước hòa bình. Trong nhật ký, anh viết về tình yêu gia đình, tình bạn, lòng yêu nước và khát vọng được trở về tiếp tục học tập sau chiến tranh.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh khi mới 20 tuổi. Cuốn nhật ký của anh được gia đình lưu giữ và sau này xuất bản với tên Mãi mãi tuổi hai mươi. Tác phẩm đã trở thành một biểu tượng về lý tưởng sống đẹp, tinh thần cống hiến và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam.



