MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952, là sinh viên Khoa Toán – Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Ngày 6/9/1971, anh lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Trong gần 10 tháng quân ngũ, anh đã viết cuốn nhật ký mang tên "Chuyện đời", sau này được xuất bản với tên "Mãi mãi tuổi hai mươi". Ngày 30/7/1972, Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi chưa đầy 20 tuổi.
MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952, là sinh viên Khoa Toán – Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Ngày 6/9/1971, anh lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Trong gần 10 tháng quân ngũ, anh đã viết cuốn nhật ký mang tên "Chuyện đời", sau này được xuất bản với tên "Mãi mãi tuổi hai mươi". Ngày 30/7/1972, Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi chưa đầy 20 tuổi.
Trong cuốn nhật ký của mình, Nguyễn Văn Thạc từng viết về những đêm hành quân vào chiến trường với biết bao suy nghĩ của tuổi đôi mươi.
Anh cũng như bao thanh niên khác.
Có những ước mơ rất đỗi bình dị.
Có những rung động đầu đời.
Có những dự định còn dang dở trên giảng đường đại học.
Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, anh đã gác lại tất cả để khoác ba lô lên đường nhập ngũ.
Những tháng ngày huấn luyện và hành quân vô cùng gian khổ.
Có những đêm mưa rừng xối xả.
Có những ngày đói cơm, khát nước.
Có những chặng đường dài tưởng như không bao giờ kết thúc.
Nhưng trong nhật ký, Nguyễn Văn Thạc không viết nhiều về khó khăn.
Điều anh nhắc đến nhiều nhất là đồng đội, là quê hương và khát vọng hòa bình.
Một đêm trên đường hành quân vào Nam, nhìn bầu trời đầy sao, anh tâm sự:
"Tuổi hai mươi đẹp biết bao."
Đó không phải tuổi hai mươi của những cuộc vui hay hưởng thụ.
Đó là tuổi hai mươi được sống cho lý tưởng.
Được cống hiến cho đất nước.
Được chiến đấu để những thế hệ mai sau được sống trong hòa bình.
Cuối tháng 7 năm 1972, đơn vị của anh tiến vào chiến trường Quảng Trị.
Nơi đây đang là một trong những chiến trường ác liệt nhất.
Bom đạn dội xuống ngày đêm.
Mặt đất rung chuyển bởi pháo kích.
Nhưng những người lính trẻ vẫn tiến lên.
Họ hiểu rằng phía sau mình là Tổ quốc.
Là gia đình.
Là những người thân yêu đang mong chờ ngày đất nước thống nhất.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến đấu ác liệt tại Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh.
Khi ấy anh mới chưa đầy hai mươi tuổi.
Tuổi đời của anh dừng lại.
Nhưng những trang nhật ký anh để lại thì còn mãi.
Nhiều năm sau, khi cuốn nhật ký được xuất bản, hàng triệu người đã xúc động trước tâm hồn trong sáng, giàu lý tưởng và lòng yêu nước của người chiến sĩ trẻ.
Nguyễn Văn Thạc không chỉ để lại những dòng chữ.
Anh để lại cho thế hệ hôm nay một bài học lớn:
Sống không chỉ cho riêng mình.
Tuổi trẻ đẹp nhất khi biết cống hiến cho quê hương, đất nước.
Bởi có những con người tuy chỉ sống đến tuổi hai mươi, nhưng đã sống một cuộc đời bất tử.


