Mãi mãi tuổi hai mươi
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là sinh viên Khoa Toán, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Năm 1971, anh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Cuốn nhật ký của anh, sau này được xuất bản với tên "Mãi mãi tuổi hai mươi", đã trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng, khát vọng và sự cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Mùa thu năm 1971, khi nhiều bạn bè còn tiếp tục ngồi trên giảng đường đại học, Nguyễn Văn Thạc quyết định tạm gác ước mơ học tập để khoác lên mình màu áo người lính.

Ngày chia tay Hà Nội, trong ba lô của anh không chỉ có quân trang mà còn có một cuốn sổ nhỏ.
Đó là nơi anh ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và những ước mơ của tuổi hai mươi.
Những ngày huấn luyện diễn ra vất vả.
Nắng gắt.
Đường hành quân dài.
Cuộc sống người lính còn nhiều thiếu thốn.
Nhưng Nguyễn Văn Thạc luôn giữ tinh thần lạc quan.
Mỗi khi có thời gian nghỉ, anh lại mở cuốn sổ nhỏ để viết.
Anh viết về gia đình.
Viết về bạn bè.
Viết về Hà Nội.
Và hơn hết, anh viết về khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Đầu năm 1972, đơn vị hành quân vào chiến trường Quảng Trị.
Con đường phía trước đầy bom đạn.
Ai cũng hiểu rằng có thể sẽ phải đối mặt với sự hy sinh.
Nhưng không ai chùn bước.
Trong một trận chiến ác liệt tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh khi mới tròn hai mươi tuổi.
Cuốn nhật ký của anh được đồng đội gìn giữ.
Nhiều năm sau, những trang viết ấy được trao lại cho gia đình và xuất bản thành cuốn sách "Mãi mãi tuổi hai mươi".
Qua từng dòng chữ giản dị, người đọc cảm nhận được một tâm hồn trong sáng, giàu lý tưởng và tình yêu quê hương, đất nước.
Nguyễn Văn Thạc không để lại những chiến công vang dội trên chiến trường.
Nhưng anh đã để lại một di sản tinh thần vô giá.
Đó là niềm tin, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.
Điều khiến em xúc động nhất là dù biết chiến tranh vô cùng khốc liệt, Nguyễn Văn Thạc vẫn luôn hướng về tương lai với niềm tin và sự lạc quan. Những trang nhật ký của anh không chỉ kể về chiến tranh mà còn kể về ước mơ, tình yêu cuộc sống và trách nhiệm của một người trẻ đối với Tổ quốc.
Qua câu chuyện này, em hiểu rằng tuổi trẻ đẹp nhất khi biết sống có lý tưởng và dám cống hiến vì những điều lớn lao.
Là đoàn viên thanh niên hôm nay, em sẽ học tập tinh thần sống có mục tiêu, không ngừng học tập, rèn luyện và biết trân trọng những gì mình đang có. Em sẽ cố gắng biến lòng biết ơn các thế hệ đi trước thành những hành động thiết thực trong học tập, công tác và cuộc sống.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những trang nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho hàng triệu bạn trẻ Việt Nam. Câu chuyện về anh nhắc nhở chúng ta rằng, giá trị của tuổi trẻ không nằm ở thời gian dài hay ngắn, mà ở những điều tốt đẹp và ý nghĩa mà mỗi người để lại cho cuộc đời.



