Bài viết

“MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI”

Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên Hà Nội, từng học tại Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi đất nước có chiến tranh, anh tạm gác giảng đường để lên đường nhập ngũ. Những trang nhật ký của anh thể hiện tâm hồn của một thanh niên giàu lý tưởng, tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình. Anh hy sinh khi mới 20 tuổi.

Hà Nội19/08/2026Xã Tả Củ Tỷ (Đoàn xã Tả Củ Tỷ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội.

Anh là một sinh viên có thành tích học tập tốt, có nhiều ước mơ về tương lai.

Nhưng chiến tranh đã làm thay đổi con đường của chàng trai trẻ.

Khi đất nước cần, Nguyễn Văn Thạc cùng nhiều thanh niên khác rời giảng đường để lên đường nhập ngũ.

Từ một sinh viên, anh trở thành người lính.

Những ngày tháng quân ngũ là những ngày gian khổ.

Anh phải học cách hành quân, chiến đấu và sống giữa chiến trường.

Nhưng Nguyễn Văn Thạc vẫn mang theo tâm hồn của một người trẻ.

Anh viết nhật ký.

Trong những trang viết ấy có nỗi nhớ gia đình, nhớ bạn bè, những suy nghĩ về tình yêu, về tuổi trẻ và tương lai.

Điều đặc biệt là anh không coi chiến tranh là điều gì hào nhoáng.

Anh hiểu cái giá của chiến tranh là sự hy sinh.

Nhưng anh vẫn lựa chọn bước đi.

Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới 20 tuổi.

Tuổi thanh xuân của anh dừng lại ở đó.

Nhưng những trang nhật ký còn lại đã giúp các thế hệ sau hiểu hơn về một lớp thanh niên Việt Nam:

Họ cũng có những ước mơ rất bình thường, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để lên đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn