Mãi mãi tuổi hai mươi – Ngọn lửa hoa niên bất tử
Mãi mãi tuổi hai mươi – Ngọn lửa hoa niên bất tử
Trong những ngày tìm đọc tư liệu, em đã vô cùng xúc động trước câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thạc. Anh sinh năm 1952, lớn lên trên mảnh đất Hà Nội ngàn năm văn hiến. Khi cuộc chiến tranh bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng sinh viên xuất sắc của khoa Toán – Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, tác giả của những bài văn đạt giải Nhất toàn miền Bắc năm học 1969-1970, đã gác bút nghiên lên đường nhập ngũ.
Ở tuổi mười tám, đôi mươi đầy hoài bão, lẽ ra anh có thể tiếp tục con đường học vấn rực rỡ, nhưng Tổ quốc gọi, anh sẵn sàng đi. Điều khiến tôi ấn tượng mãi không phải là những chiến công ồn ào, mà chính là vẻ đẹp tâm hồn của anh qua những trang nhật ký. Cuốn nhật ký “Chuyện đời” của anh bắt đầu từ ngày 2/10/1971 và khép lại mãi mãi ở những dòng cuối cùng vào ngày 24/5/1972. Trong những dòng viết vội nơi chiến hào, tôi đọc được những câu chữ đầy chất lãng mạn và lý tưởng:
Cuộc sống đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù. Ta sẽ không bao giờ tiếc nuối, chỉ tiếc là không còn sống được bao nhiêu ngày vui vẻ như thế này nữa.”
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc đã sống một tuổi trẻ sôi nổi và nhiệt huyết như thế. Anh gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường Quảng Trị khói lửa. Những câu chuyện về anh không phải là huyền thoại xa xôi, đó là một con người bằng xương bằng thịt, yêu văn chương, yêu toán học, yêu Hà Nội và yêu Tổ quốc đến cháy bỏng.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như của anh Thạc, của hàng vạn người lính khác vẫn luôn nhắc nhở thế hệ chúng tôi về lòng biết ơn và trách nhiệm. Họ đã gác lại giấc mơ riêng để viết nên giấc mơ chung của dân tộc – giấc mơ về một đất nước độc lập, thống nhất và hòa bình.
Với sự hy sinh anh dũng , cách tưởng nhớ giản dị mà sâu sắc nhất dành cho liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc chính là đọc và sống cùng từng trang nhật ký trong cuốn “Mãi mãi tuổi hai mươi”. Mỗi lần mở cuốn sách ra, em như được gặp lại một người anh, một người bạn tuổi mười tám đầy nhiệt huyết, yêu văn chương, yêu toán học và yêu Tổ quốc đến cháy bỏng. Em đọc để thấy trái tim anh vẫn còn đập trong từng con chữ, để nghe tiếng lòng anh vọng về từ chiến trường Quảng Trị khói lửa. Tưởng nhớ anh không phải là những giọt nước mắt xót thương, mà là nỗ lực thấu hiểu lý tưởng sống của thế hệ cha anh: sẵn sàng gác lại giấc mơ giảng đường để viết nên giấc mơ hòa bình cho dân tộc. Từ những dòng nhật ký ấy, em học được cách trân quý từng phút giây được sống trong độc lập, tự do. Và em tin rằng, khi thế hệ trẻ chúng tôi tìm đọc, rưng rưng xúc động và kể tiếp câu chuyện của anh cho mai sau, thì liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc vẫn sống mãi – một tuổi hai mươi bất tử, một ngọn lửa hoa niên không bao giờ tắt.



