Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI – NHẬT KÝ CỦA LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC

TP. Hồ Chí Minh31/07/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI – NHẬT KÝ CỦA LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc đến cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi", nhiều người vẫn không khỏi xúc động. Bởi đó không chỉ là cuốn nhật ký của một người lính, mà còn là tiếng nói của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội. Anh là sinh viên Khoa Toán, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Bạn bè nhớ đến anh như một chàng trai hiền lành, học giỏi, yêu văn chương và luôn mang trong mình nhiều ước mơ đẹp. Nếu không có chiến tranh, có lẽ anh sẽ trở thành một nhà giáo hoặc nhà khoa học.

Nhưng năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Nguyễn Văn Thạc đã gác lại giảng đường, tình yêu và những dự định riêng để khoác ba lô lên đường nhập ngũ.

Trong những ngày hành quân vào chiến trường, anh đều đặn ghi nhật ký. Những trang viết không nói nhiều về chiến công hay bom đạn, mà viết về tình yêu quê hương, tình đồng đội, nỗi nhớ gia đình và những suy tư của một chàng trai mới đôi mươi.

Có lần anh viết rằng điều anh mong nhất không phải là lập công lớn, mà là được sống xứng đáng với niềm tin của cha mẹ và Tổ quốc. Anh luôn tự nhắc mình phải sống có lý tưởng, không sợ gian khổ, không ngại hy sinh.

Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trên đường vào chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc anh dũng hy sinh khi mới 20 tuổi.

Trong ba lô của anh còn lại cuốn nhật ký đã theo anh suốt những tháng ngày hành quân. Sau nhiều năm, cuốn nhật ký được gia đình gìn giữ và xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi hai mươi". Hàng triệu độc giả đã đọc và rơi nước mắt trước những dòng chữ chân thành của một chàng trai trẻ.

Điều làm nên giá trị của cuốn nhật ký không phải là những lời văn hoa mỹ, mà là sự chân thực của một tâm hồn trong sáng. Nguyễn Văn Thạc cũng yêu, cũng nhớ nhà, cũng từng lo sợ trước hiểm nguy. Nhưng anh đã vượt lên tất cả bằng lòng yêu nước và trách nhiệm với dân tộc.

Câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc nhắc nhở chúng ta rằng tuổi trẻ đẹp nhất không phải là tuổi trẻ chỉ biết hưởng thụ, mà là tuổi trẻ biết sống có lý tưởng, biết cống hiến và dám hy sinh vì những điều lớn lao hơn bản thân mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn