Cựu chiến binh

Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi Ở Vị Xuyên

Ninh Bình12/05/2026Lê Thị Hải Yến (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nơi miền quê ven biển Nam Định, ông Phạm Quốc Hùng vẫn giữ chiếc bi đông méo mó vì mảnh pháo năm nào. Với ông, đó là kỷ vật nhắc nhớ về những tháng ngày chiến đấu khốc liệt tại mặt trận Vị Xuyên — nơi biết bao đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi.

Năm 1982, ông Hùng lên đường nhập ngũ. Khi ấy ông mới hơn hai mươi tuổi, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và lời dặn của cha trước ngày chia tay:

“Làm người lính phải biết sống vì đồng đội và vì Tổ quốc.”

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều lên Hà Giang tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Những ngày đầu đặt chân tới nơi đây, ông không thể quên hình ảnh núi rừng tan hoang bởi bom pháo. Các cao điểm chỉ còn trơ đá xám, cây cối cháy đen và khói súng phủ kín các sườn núi.

Ông kể:

“Ở Vị Xuyên, tiếng pháo gần như không lúc nào ngớt. Có hôm vừa ăn cơm xong đã phải ôm súng lao xuống hầm.”

Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 685. Cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Ban ngày phải bám chiến hào chiến đấu, ban đêm tranh thủ củng cố công sự và vận chuyển đạn dược.

Một đêm tháng 7 năm 1985, đơn vị nhận lệnh tăng cường giữ chốt vì đối phương liên tục tổ chức tiến công. Trời tối đen, sương mù dày đặc phủ kín cả sườn núi.

Khoảng nửa đêm, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Tiếng nổ làm rung chuyển cả trận địa. Đất đá từ trên cao trút xuống liên tục.

Trong lúc chiến đấu, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Quý bị thương nặng ở chân do mảnh pháo. Máu chảy ướt đẫm cả ống quần nhưng Quý vẫn ôm chặt khẩu súng không rời vị trí.

Ông Hùng xúc động nhớ lại:

“Quý bảo chúng tôi đừng lo cho cậu ấy mà hãy giữ chốt trước. Câu nói ấy đến giờ tôi vẫn không quên.”

Giữa làn đạn dày đặc, ông Hùng cùng hai đồng đội thay nhau đưa Quý xuống hầm cứu thương. Nhưng do vết thương quá nặng, người lính trẻ đã hy sinh trước khi trời sáng.

Sáng hôm sau, đơn vị lặng lẽ chôn cất Quý bên sườn núi đá. Không có vòng hoa hay tiếng nhạc tiễn đưa, chỉ có những người lính đứng nghiêm giữa màn sương biên giới, nước mắt lặng lẽ chảy trên gương mặt phủ đầy khói súng.

Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông Hùng nhiều ký ức đau thương nhưng đầy tự hào. Ông nhớ những lần đồng đội chia nhau từng ngụm nước hiếm hoi, những lá thư quê nhà được đọc chung dưới ánh đèn pin leo lét và những cái siết tay thật chặt trước mỗi trận đánh.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhắc tới đồng đội đã hy sinh nơi biên cương Hà Giang, đôi mắt người cựu chiến binh vẫn đỏ hoe.

Ông chậm rãi nói:

“Chúng tôi may mắn được trở về, còn nhiều đồng đội mãi mãi ở lại với núi rừng Vị Xuyên. Hòa bình hôm nay là điều vô giá mà thế hệ trẻ phải biết gìn giữ bằng trách nhiệm và lòng yêu nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn